
Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” bằng chiều sâu nội lực, kỷ luật bền bỉ và sự tỉnh táo dài hạn
Trong nhiều năm làm việc với phụ nữ ở vai trò lãnh đạo, quản lý và trụ cột gia đình, tôi nhận ra một sự thật khiến mình không thể làm ngơ: phụ nữ càng giỏi, càng có xu hướng kiệt sức trong im lặng. Họ không than vãn. Không bỏ cuộc. Không cho phép mình yếu đuối. Nhưng chính điều đó lại đẩy họ đến giới hạn nhanh hơn bất kỳ ai.
Khi quan sát hành trình của Nguyễn Thị Thu, tôi không nhìn thấy hình ảnh một “chuyên gia sức khỏe” theo nghĩa quen thuộc. Tôi nhìn thấy một người đang làm một việc sâu hơn rất nhiều: giải bài toán kiệt sức của phụ nữ bằng tư duy quản trị hệ thống, thay vì bằng lời khuyên cảm tính hay trào lưu ngắn hạn.
Bài viết này là góc nhìn của tôi – một người làm việc với con người và tổ chức – về cách Nguyễn Thị Thu đang đồng hành cùng phụ nữ 30–45 tuổi để họ không chỉ “khỏe lại”, mà sống bền vững.
1. Nghịch lý của “phụ nữ giỏi”: càng mạnh mẽ, càng dễ sụp đổ
Xã hội hiện đại tôn vinh hình ảnh người phụ nữ đa nhiệm: giỏi việc, đảm việc nhà, chăm con, giữ hòa khí gia đình. Và rất nhiều phụ nữ đã nội hóa kỳ vọng đó đến mức xem việc mệt mỏi, đau nhức, mất ngủ, rối loạn cảm xúc là “bình thường”.
Nguyễn Thị Thu gọi đúng tên trạng thái này: không phải do yếu đuối, mà do thiếu một hệ thống quản trị năng lượng cá nhân.
Rất nhiều phụ nữ chị gặp:
- có kiến thức,
- có điều kiện tài chính,
- có vị trí xã hội,
nhưng lại thiếu năng lượng sống. Họ vận hành cơ thể bằng ý chí, giống như một doanh nghiệp khai thác tài sản liên tục mà không hề bảo trì. Ý chí có thể giúp vượt qua một giai đoạn, nhưng không thể thắng sinh học trong dài hạn.
Ở góc nhìn quản trị, đây là sai lầm chiến lược: tập trung tối đa vào “hiệu suất đầu ra” mà bỏ quên “nền tảng vận hành”.
2. Khi ý chí trở thành con dao hai lưỡi
Một điểm tôi rất đồng cảm với Nguyễn Thị Thu là cách chị nhìn thẳng vào “cái bẫy của sự cố gắng”. Phụ nữ giỏi thường tự hào vì mình chịu được áp lực. Nhưng chịu đựng lâu ngày không được bù đắp sẽ dẫn đến:
- suy giảm hiệu suất tư duy,
- mất cân bằng cảm xúc,
- cáu gắt vô thức với người thân,
- và cảm giác trống rỗng dù bên ngoài vẫn “ổn”.
Thu không tiếp cận vấn đề bằng câu hỏi: “Chị ăn gì để khỏe hơn?”
Chị bắt đầu bằng câu hỏi:
“Cơ thể chị đang vận hành theo mô hình nào?”
Câu hỏi này rất giống với cách một CEO rà soát doanh nghiệp: không nhìn vào triệu chứng, mà nhìn vào cấu trúc vận hành. Khi cấu trúc sai, mọi nỗ lực vá víu chỉ là tạm thời.
3. Sức khỏe không phải cảm hứng – đó là một hệ thống cần quản trị
Điểm khác biệt lớn nhất của Nguyễn Thị Thu, theo quan sát của tôi, nằm ở tư duy: chị không coi sức khỏe là mục tiêu, mà là một hệ thống vận hành.
Thay vì chạy theo các trào lưu:
- giảm cân cấp tốc,
- detox khắc nghiệt,
- ép cơ thể theo một khuôn mẫu chung,
chị giúp phụ nữ trả lời những câu hỏi mang tính chiến lược:
- Cơ thể đang thiếu nguồn lực nào?
- Nhịp sống hiện tại có phù hợp với vai trò đang gánh vác không?
- Chu trình nạp – xả năng lượng đang tắc ở đâu?
Đây không phải là cách tiếp cận “thú vị” hay “giật gân”. Nhưng đó là cách bền. Giống như xây doanh nghiệp, sức khỏe muốn ổn định phải có:
- nhịp sinh hoạt phù hợp,
- nguyên tắc ăn uống rõ ràng,
- và khả năng điều chỉnh khi bối cảnh thay đổi.
4. Phụ nữ 30–45 tuổi: Trung tâm ổn định của nhiều hệ thống
Nguyễn Thị Thu chọn tập trung vào phụ nữ 30–45 tuổi không phải ngẫu nhiên. Đây là giai đoạn mà tôi thường gọi là “trung tâm giao thoa áp lực”:
- sự nghiệp ở giai đoạn cao,
- con cái cần nhiều năng lượng,
- cha mẹ bắt đầu già yếu,
- trách nhiệm xã hội ngày càng lớn.
Ở góc nhìn hệ thống, người phụ nữ trong giai đoạn này chính là trung tâm ổn định của nhiều vòng tròn: gia đình, tổ chức, đội nhóm. Nếu trung tâm này suy yếu, toàn bộ hệ thống rung chuyển.
Ngược lại, một người phụ nữ khỏe mạnh về thể chất và vững vàng về tinh thần sẽ:
- ra quyết định tỉnh táo hơn,
- ít phản ứng cảm xúc hơn,
- lan tỏa sự an yên cho những người xung quanh.
Vì vậy, chăm sóc bản thân không phải là ích kỷ. Đó là hành động có trách nhiệm cao nhất với những hệ thống mà người phụ nữ đang gánh vác.
5. Chăm sóc sức khỏe như “bảo dưỡng nhân sự cấp cao”
Từ góc nhìn nghề nghiệp của tôi, công việc Nguyễn Thị Thu đang làm giống như bảo dưỡng nguồn nhân lực cấp cao. Trong doanh nghiệp, chúng ta không để một nhân sự chủ chốt làm việc kiệt quệ mà không nghỉ ngơi hay tái tạo. Nhưng với chính mình, phụ nữ lại dễ bỏ qua.
Thu không khuyến khích phụ nữ “buông bỏ trách nhiệm”. Chị giúp họ:
- hiểu giới hạn sinh học,
- sắp xếp lại nhịp sống,
- và phân bổ năng lượng thông minh hơn.
Đó là sự chuyển dịch từ hy sinh bản thân sang quản trị bản thân – một bước tiến rất lớn về tư duy.
6. Sức khỏe là điều kiện tồn tại của mọi ước mơ
Điều tôi trân trọng ở Nguyễn Thị Thu là chị không nói về sức khỏe như phần thưởng dành cho người rảnh rỗi. Thông điệp của chị rất rõ: sức khỏe là điều kiện tiên quyết để mọi vai trò khác tồn tại.
Phụ nữ không cần phải trở thành “siêu nhân” bằng cách làm đau mình. Phụ nữ có thể mạnh mẽ bằng cách:
- hiểu cơ thể,
- tôn trọng giới hạn,
- và xây dựng một hệ thống sống phù hợp với chính mình.
Đó là con đường ít hào nhoáng, nhưng đủ sâu để đi lâu.
Kết luận: Khi phụ nữ khỏe, cả hệ thống được cứu
Nguyễn Thị Thu không làm công việc ồn ào. Chị không hô hào phụ nữ “yêu bản thân” bằng khẩu hiệu. Chị làm việc lặng lẽ, từng bước, giúp phụ nữ lấy lại quyền làm chủ cơ thể và năng lượng sống.
Ở góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người luôn quan tâm đến nền móng bên dưới thành công – hành trình của Nguyễn Thị Thu cho thấy một điều rất rõ:
Không có sự nghiệp bền vững nào được xây trên một cơ thể kiệt quệ.
Khi phụ nữ khỏe, gia đình ổn định.
Khi phụ nữ tỉnh táo, tổ chức vận hành tốt hơn.
Và khi phụ nữ biết quản trị sức khỏe như một hệ thống, họ không chỉ sống sót – họ sống trọn vẹn.