Nguyễn Thị Thanh Hoa: Từ gian khó đến tư duy “xây nền” – Giá trị bền vững trong ngành Spa

Ngành spa tại Việt Nam trong hơn một thập kỷ qua phát triển rất nhanh. Nhanh đến mức đôi khi chính những người trong nghề cũng không kịp hiểu mình đang đứng ở đâu. Rất nhiều cơ sở mở ra với tốc độ chóng mặt, đầu tư không tiếc tay vào máy móc, mặt bằng, quảng cáo. Nhưng cũng chính những nơi đó lại âm thầm đóng cửa chỉ sau vài năm, thậm chí vài tháng.

Khi quan sát đủ lâu, tôi nhận ra một quy luật: ngành spa không thiếu người giỏi nghề, nhưng rất thiếu người có tư duy xây nền.

Trong bối cảnh đó, hành trình của Nguyễn Thị Thanh Hoa để lại cho tôi nhiều suy ngẫm. Không phải vì cô thành công nhanh. Mà vì cô chọn một con đường ngược dòng: đi chậm, nhưng đi sâu; làm ít ồn ào, nhưng làm đến gốc.

Bài viết này không nhằm kể lại một câu chuyện “vượt khó” quen thuộc. Tôi muốn nhìn hành trình của Thanh Hoa dưới góc độ tư duy xây nền – thứ tạo ra giá trị bền vững cho cá nhân, cho đội ngũ và cho cả ngành spa.


1. Khi xuất phát điểm khó khăn trở thành “lò luyện” tư duy

Sinh năm 1993 tại Sóc Sơn, Thanh Hoa không bước vào ngành spa với lợi thế vốn lớn hay mạng lưới quan hệ sẵn có. Giống như rất nhiều phụ nữ tỉnh lẻ khác, cô bắt đầu bằng tay nghề, bằng sự chăm chỉ và bằng nhu cầu mưu sinh rất thật.

Nhưng điều khiến tôi thấy khác ở Hoa là: cô không để hoàn cảnh ép mình chọn đường tắt.

Trong ngành spa, cám dỗ “kiếm tiền nhanh” là rất lớn:

  • chạy dịch vụ rẻ,
  • hứa hẹn kết quả quá mức,
  • hoặc sao chép mô hình thiếu nền tảng.

Hoa chọn con đường khó hơn. Cô chấp nhận:

  • đi chậm hơn người khác,
  • học từ phản hồi thật của khách hàng,
  • và xây từng viên gạch nhỏ cho nghề.

Với tôi, đây là biểu hiện đầu tiên của tư duy xây nền:
Không hỏi “làm sao để nhanh giàu?”, mà hỏi “làm sao để đi lâu mà không sập?”.


2. Spa không chỉ là dịch vụ – đó là hệ giá trị con người

Một bước ngoặt lớn trong tư duy của Nguyễn Thị Thanh Hoa là cách cô định nghĩa lại spa.

Với cô, spa không chỉ là nơi:

  • làm da,
  • chăm sóc hình thể,
  • hay xử lý các vấn đề bề mặt.

Spa là không gian chạm tới cảm xúc và sự tự tin của phụ nữ.

Khi thay đổi cách nhìn này, mọi quyết định vận hành cũng thay đổi theo:

  • Khách hàng không còn là “đơn dịch vụ”, mà là một hành trình dài.
  • Nhân sự không chỉ là người làm công, mà là người trao giá trị.
  • Giá cả không bị cuốn vào cuộc chiến giảm giá, vì giá trị nằm ở trải nghiệm và sự tin cậy.

Dưới góc nhìn quản trị, đây là tư duy lấy con người làm trung tâm (People-Centric).
Công nghệ có thể sao chép. Kỹ thuật có thể học nhanh. Nhưng cảm xúc, sự thấu hiểu và đạo đức nghề thì không thể nhân bản bằng cách hời hợt.


3. Kỷ luật làm nghề – nền tảng của lãnh đạo bản thân

Những năm đầu, Thanh Hoa gần như tự học và tự sửa mình. Không có mentor sát sao. Không có sẵn hệ thống để dựa vào. Cô học từ:

  • những ca điều trị chưa tốt,
  • những phản hồi thẳng thắn của khách hàng,
  • và cả những sai lầm khiến mình mất tiền, mất công.

Điều quan trọng là: cô không né tránh sai lầm.

Thay vì đổ lỗi cho:

  • thị trường,
  • khách hàng khó tính,
  • hay nhân sự chưa tốt,

Hoa chọn cách:

  • nhìn thẳng vào vấn đề,
  • chỉnh lại quy trình,
  • và giữ kỷ luật trong từng chi tiết nhỏ của nghề.

Dưới góc nhìn lãnh đạo, đây chính là Self-Leadership – lãnh đạo bản thân.
Một người chủ không kỷ luật với chính mình thì rất khó đòi hỏi đội ngũ làm chuẩn.

Uy tín của Hoa không đến từ lời hứa, mà đến từ sự nhất quán trong từng ca dịch vụ, từng trải nghiệm khách hàng.


4. Từ người làm nghề sang người dẫn dắt: tư duy hệ thống

Khi tay nghề đã vững, nhiều người sẽ chọn mở thêm cơ sở hoặc chạy nhanh để mở rộng. Thanh Hoa lại chọn một bước đi khác: xây hệ thống và chuyển giao.

Cô không dạy:

  • chiêu trò làm giàu nhanh,
  • hay cách mở spa trong vài tháng.

Cô tập trung vào:

  • chuẩn hóa quy trình vận hành,
  • giúp chủ spa thoát khỏi tình trạng “làm đến kiệt sức”,
  • và xây thương hiệu cá nhân gắn với đạo đức nghề.

Điều tôi rất trân trọng là thước đo thành công của Hoa không nằm ở số lượng học viên, mà ở:

  • việc họ sống được với nghề,
  • không hoang mang,
  • và không phải đánh đổi lương tâm để tồn tại.

Đây là tư duy của người kiến trúc sư hệ thống, không phải người chạy theo trend.


5. Góc nhìn An Phạm Nhân sự: vì sao nhiều spa giỏi nghề vẫn thất bại?

Quan sát hành trình của Nguyễn Thị Thanh Hoa, tôi thấy rõ một điểm chung với những tổ chức bền vững: có cấu trúc vận hành rõ ràng.

Từ góc nhìn của An Phạm Nhân sự, rất nhiều chủ spa rơi vào trạng thái:

  • khách đông,
  • tay nghề giỏi,
  • nhưng nhân sự rối loạn, quy trình lỏng lẻo.

Vấn đề không nằm ở sự chăm chỉ.
Vấn đề là thiếu một “cấu trúc kim cương” trong vận hành.

Cách Thanh Hoa làm là một gợi ý rất rõ:

  • chuyển từ quản trị cảm tính sang quản trị bằng hệ thống,
  • chuẩn hóa sự tử tế thành quy trình,
  • và biến giá trị nghề thành văn hóa nội bộ.

6. Khát vọng đường dài và giá trị tích lũy

Nguyễn Thị Thanh Hoa không xem những mục tiêu lớn như xây dựng thương hiệu mỹ phẩm nội địa là giấc mơ viển vông. Với cô, đó là kết quả tất yếu của quá trình tích lũy đủ lâu.

Giống như một cái cây:

  • không thể lớn nếu rễ nông,
  • không thể ra quả nếu thân yếu.

Hoa để:

  • kỷ luật dẫn đường,
  • niềm tin giữ nhịp,
  • và giá trị làm nghề làm kim chỉ nam.

Kết luận: Thành công không nằm ở tốc độ, mà ở độ bền

Nhìn từ góc độ “xây nền”, hành trình của Nguyễn Thị Thanh Hoa là một lời nhắc rất tỉnh táo cho những ai đang làm nghề spa:

Thành công không đến từ việc bạn chạy nhanh đến đâu.
Nó đến từ việc bạn giữ được giá trị của mình lâu đến mức nào.

Trong một thị trường nhiều biến động, tư duy xây nền không giúp bạn nổi bật ngay lập tức. Nhưng nó giúp bạn đứng vững, và đó mới là điều quan trọng nhất để đi đường dài.

Với tôi, đó chính là giá trị bền vững nhất mà câu chuyện của Nguyễn Thị Thanh Hoa mang lại cho ngành spa Việt Nam.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *