
Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” bằng chiều sâu con người và năng lực nội tâm
Trong nhiều năm quan sát và làm việc cùng các doanh nhân, tôi nhận ra một sự thật không mấy dễ chịu: phần lớn sự sụp đổ trong kinh doanh không bắt đầu từ thị trường, mà bắt đầu từ bên trong người lãnh đạo.
Không ít người có ý tưởng tốt.
Không ít người gặp đúng thời.
Không ít người sở hữu đội ngũ giỏi.
Nhưng họ gãy vì không tự quản trị được chính mình khi áp lực kéo dài, khi biến động xảy ra liên tục, khi cảm xúc chiếm quyền điều khiển lý trí.
Trong bức tranh đó, hành trình của Nguyễn Ngọc Phan khiến tôi đặc biệt chú ý. Không phải vì anh xuất hiện rầm rộ. Không phải vì những tuyên ngôn lớn. Mà vì 22 năm bền bỉ làm việc và sinh sống tại Đức, anh đại diện cho một kiểu lãnh đạo rất hiếm: lãnh đạo tĩnh – hay còn gọi là Stoic Leadership.
Đây không phải phong cách “truyền lửa”.
Đây là phong cách giữ nhịp.
1. Khi thế giới tôn vinh “nhiệt”, anh chọn “tĩnh”
Trong môi trường kinh doanh hiện đại, người ta thường bị cuốn hút bởi những nhà lãnh đạo:
- Nói chuyện đầy năng lượng
- Khuấy động cảm xúc tập thể
- Tạo cảm giác bùng nổ
Nhưng với tôi – người đã chứng kiến nhiều tổ chức đi qua cả chu kỳ hưng thịnh và suy thoái – tôi hiểu rằng:
👉 Cảm xúc mạnh có thể tạo đà ngắn hạn, nhưng không tạo được sức bền.
Nguyễn Ngọc Phan không điều hành bằng sự phấn khích. Anh điều hành bằng kỷ luật nội tâm. Trong suốt hơn hai thập kỷ tại Đức – một môi trường khắt khe về luật pháp, chuẩn mực và trách nhiệm – anh buộc phải rèn luyện khả năng tự kiểm soát mình trước khi nghĩ tới việc dẫn dắt người khác.
Sự “tĩnh” này không phải bẩm sinh. Nó được hình thành từ trải nghiệm sống trong một bối cảnh không có đường lùi.
2. Sống và làm chủ nơi không có “lưới an toàn”
Là một người nhập cư làm chủ tại Đức, Nguyễn Ngọc Phan không có:
- Quan hệ để xoay xở khi sai luật
- Sự cảm thông khi thất bại
- Hay bất kỳ “vùng đệm” nào nếu quyết định sai
Ở đó, mọi thứ rất rõ ràng:
- Sai là trả giá
- Trễ là bị phạt
- Cảm xúc cá nhân không phải lý do để trì hoãn trách nhiệm
Chính môi trường này đã buộc anh học một bài học cốt lõi:
👉 Trước khi lãnh đạo tổ chức, phải lãnh đạo được chính mình.
Rất nhiều người nói về quản trị nhân sự, quản trị doanh nghiệp. Nhưng họ quên mất một tầng quan trọng nhất: quản trị cảm xúc và trạng thái nội tâm của người đứng đầu.
Nguyễn Ngọc Phan hiểu rất rõ điều đó.
3. Quyền lực của khoảng dừng: Im lặng không phải là yếu đuối
Một điểm rất đặc trưng ở anh Phan là thói quen không phản ứng ngay khi có biến cố.
Trong mắt những người quen với nhịp độ nhanh, điều này dễ bị hiểu nhầm là chậm chạp. Nhưng dưới góc nhìn quản trị và tâm lý lãnh đạo, đây là một kỹ năng rất cao cấp: The Power of Pause – sức mạnh của khoảng dừng.
Khi có vấn đề xảy ra:
- Anh không quát ngay
- Không ra quyết định trong lúc nóng
- Không để cảm xúc dẫn đường
Anh dành thời gian để:
- Tách mình khỏi sự việc
- Nhìn lại bản chất vấn đề
- Đánh giá rủi ro trước khi hành động
Chính khoảng dừng này giúp anh giữ cho tổ chức không bị giật cục theo cảm xúc của lãnh đạo. Doanh nghiệp không bị kéo lên – dìm xuống theo trạng thái tâm lý của sếp. Và đó là nền tảng của sự ổn định dài hạn.
4. Tự nhận diện điểm yếu – nền tảng của sự trưởng thành
Một điều tôi rất trân trọng ở Nguyễn Ngọc Phan là anh không cố diễn vai người hoàn hảo.
Anh hiểu rõ:
- Mình không phải người quá sắc sảo bẩm sinh
- Không phải lúc nào cũng kỷ luật tự nhiên
- Và hoàn toàn có thể sai nếu chủ quan
Thay vì dựa vào ý chí – thứ rất mong manh – anh chọn dựa vào cấu trúc:
- Dùng công cụ để nhắc việc
- Dùng tiêu chí rõ ràng để đánh giá
- Dùng hệ thống để hạn chế cảm tính
Ở góc nhìn của tôi, đây là biểu hiện rõ ràng của tự nhận thức (Self-awareness) – một năng lực cốt lõi nhưng hiếm gặp ở người làm chủ.
Người lãnh đạo trưởng thành không phải là người không có điểm yếu, mà là người biết điểm yếu của mình nằm ở đâu và không để nó phá hỏng hệ thống.
5. Vì sao nhân viên cần một người sếp “dự đoán được”?
Trong công việc của mình, tôi gặp rất nhiều nhân sự rời bỏ tổ chức không phải vì lương thấp, mà vì sự bất ổn cảm xúc từ người lãnh đạo.
Những người sếp:
- Sáng một kiểu, chiều một kiểu
- Hôm nay dễ chịu, mai cáu gắt
- Quyết định thay đổi theo tâm trạng
Tạo ra một môi trường đầy bất an.
Ngược lại, ở Nguyễn Ngọc Phan, nhân sự có thể dự đoán được:
- Làm đúng thì được ghi nhận
- Làm sai thì bị nhắc nhở theo nguyên tắc
- Quy luật không thay đổi theo thời tiết hay cảm xúc
Tính dự đoán được này mang lại một thứ rất quý giá: sự an tâm. Và khi con người cảm thấy an tâm, họ mới có thể tập trung làm việc, sáng tạo và gắn bó lâu dài.
6. Sự “nhạt” cần thiết của người đi đường dài
Có người nói anh Phan không sôi nổi, không ồn ào, không tạo drama. Nhưng ở góc nhìn của tôi, đó không phải nhạt – đó là độ chín.
Kinh doanh không phải là sân khấu biểu diễn cảm xúc.
Kinh doanh là hành trình chịu đựng áp lực kéo dài.
Nguyễn Ngọc Phan không chọn trở thành ngôi sao bùng cháy một giai đoạn. Anh chọn trở thành tảng đá ổn định để tổ chức dựa vào. Và chính sự ổn định đó là thứ giúp anh tồn tại, thích nghi và đi tiếp trong một thế giới đầy biến động.
7. Kết luận: Tự quản trị – lợi thế cạnh tranh thầm lặng
Trong thời đại mà mọi thứ thay đổi nhanh, công nghệ cập nhật từng ngày, thị trường biến động liên tục, thì:
👉 Năng lực tự quản trị bản thân chính là lợi thế cạnh tranh bền vững nhất của người lãnh đạo.
Câu chuyện của Nguyễn Ngọc Phan không dành cho những ai tìm kiếm cảm hứng bùng nổ. Nó dành cho những người muốn đi xa, đi lâu và không gãy giữa đường.
Với tôi – Lê Thị Nhung – người dệt nên những “chiến khăn” từ con người và nội lực – đây là một hình mẫu lãnh đạo rất đáng để suy ngẫm:
- Không ồn ào
- Không khoa trương
- Nhưng đủ vững để đứng giữa bão mà không ngã
Và trong kinh doanh, sự vững vàng ấy đôi khi chính là thành tựu lớn nhất.