Nguyễn Ngọc Phan – 22 năm tại Đức và tư duy của “người đang xây”

Nguyễn Ngọc Phan

Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” bằng trải nghiệm sống, chiều sâu nội lực và hành trình làm người


Trong thế giới kinh doanh hôm nay, nơi mạng xã hội liên tục tôn vinh những cú “bứt phá”, những con số tăng trưởng chóng mặt và các câu chuyện thành công được kể lại theo kiểu rực rỡ, có một nhóm người rất khác – những người không xuất hiện trên sân khấu, nhưng vẫn âm thầm xây móng.

Với tôi, Nguyễn Ngọc Phan là một người như vậy.

Anh không định vị mình là người thành công.
Anh không kể câu chuyện đời mình như một bản anh hùng ca.
Anh chỉ gọi mình bằng một khái niệm rất khiêm nhường: “người đang xây”.

Và chính cách gọi ấy khiến tôi muốn dừng lại thật lâu để quan sát.


1. “Người đang xây” – một định vị không dành cho số đông

Trong công việc của mình, tôi gặp rất nhiều người muốn được gọi là:

  • người dẫn đầu
  • người truyền cảm hứng
  • người thành công

Nhưng Nguyễn Ngọc Phan thì khác. Anh không dùng những danh xưng đó. Anh chọn một từ rất đời: đang xây.

Xây nghĩa là:

  • chưa hoàn tất
  • còn dang dở
  • còn phải học
  • còn phải sửa

Đó không phải là tư duy của người muốn được công nhận nhanh. Đó là tư duy của người chấp nhận hành trình dài.

Suốt 22 năm sống và làm việc tại Đức, anh không xem khoảng thời gian ấy là “thành tích”, mà là một ngôi trường không giáo trình – nơi mỗi sai lầm đều phải trả giá thật, và mỗi bước tiến đều phải đổi bằng kỷ luật.


2. 22 năm tại Đức: nơi không ai sống được bằng cảm hứng

Nếu phải chọn một điều cốt lõi nhất mà môi trường Đức mang lại cho Nguyễn Ngọc Phan, tôi nghĩ đó là sự tỉnh táo.

Ở Đức:

  • luật pháp đứng trên mọi mối quan hệ
  • quy trình đứng trên cảm xúc
  • hệ thống đứng trên cá nhân
  • chất lượng đứng trên tốc độ

Là một người nhập cư, anh không có đặc quyền. Không có đường tắt. Không có ai “nương tay” khi anh sai. Và càng không có ai chờ đợi nếu anh chậm thích nghi.

Chính môi trường ấy buộc anh phải hình thành một tư duy rất rõ:

Muốn tồn tại lâu, phải học cách xây từng viên gạch cho đúng.

Không phải xây cho nhanh.
Không phải xây cho to.
Mà là xây để đứng vững.


3. Tatami & KN Asia Markt – hai “lớp học” làm chủ rất thật

Hiện tại, Nguyễn Ngọc Phan đang vận hành hai mô hình kinh doanh:

  • Tatami – nhà hàng ẩm thực châu Á
  • KN Asia Markt – cửa hàng thực phẩm châu Á

Điều tôi trân trọng ở anh là cách anh nhìn những mô hình này. Anh không xem đó là “thành tựu để kể”. Anh gọi chúng là trường học làm chủ.

Tại Tatami – bài học về con người

Nhà hàng là nơi mọi vấn đề về nhân sự bộc lộ rất rõ. Ở đó, không thể quản lý bằng cảm tình hay hy vọng. Phải có:

  • tuyển dụng đúng ngay từ đầu
  • vai trò rõ ràng
  • tiêu chuẩn cụ thể
  • đánh giá bằng KPI, không bằng cảm xúc

Anh học được rằng: sự ổn định của đội ngũ không đến từ việc “thương nhân viên”, mà đến từ việc đặt họ đúng chỗ và dẫn dắt bằng cấu trúc.

Tại KN Asia Markt – bài học về niềm tin

Bán thực phẩm không chỉ là bán hàng. Đó là bán sự an tâm. Một sai sót nhỏ trong chất lượng cũng có thể phá hỏng uy tín tích lũy nhiều năm.

Ở đây, anh học rằng:

  • niềm tin không đến từ lời hứa
  • niềm tin đến từ sự nhất quán
  • và từ cách xử lý sai sót khi nó xảy ra

Không biện minh. Không đổ lỗi. Không lẩn tránh.
Đó là cách anh “xây” uy tín – chậm, nhưng chắc.


4. Thừa nhận “chưa hoàn hảo” – dấu hiệu của người còn lớn lên

Có một điều khiến tôi đặc biệt tôn trọng Nguyễn Ngọc Phan: anh không tô hồng hành trình của mình.

Anh nói rất thẳng:

  • chưa xây được hệ sinh thái lớn
  • chưa mở rộng mạnh
  • chưa có những cú nhảy khiến người khác trầm trồ

Nhưng anh có:

  • trải nghiệm thật
  • va chạm thật
  • sai lầm thật
  • và mong muốn làm thật

Trong quản trị con người, tôi luôn tin rằng:
👉 chỉ những ai dám nhìn thẳng vào giới hạn của mình mới còn khả năng phát triển dài hạn.

Người đã tự cho mình “xong rồi” thường là người bắt đầu dừng lại.


5. Một người xử lý mọi thứ từ bên trong

Nguyễn Ngọc Phan không phải kiểu người phản ứng nhanh. Khi gặp chỉ trích hay vấn đề, anh thường im lặng trước. Không phải vì né tránh, mà vì anh có thói quen xử lý mọi thứ bên trong mình trước khi phản hồi ra ngoài.

Anh tin vào:

  • Nhân – Quả
  • Win – Win
  • và những mối quan hệ có chiều sâu

Anh không thích những kết nối một chiều. Không thích làm ăn bằng cảm xúc nhất thời. Với anh, thứ giữ một con người đứng vững không phải là tiền – mà là gia đình và giá trị sống.

Gia đình khiến anh không đi nhanh để đánh cược. Nhưng cũng chính gia đình giúp anh đi rất lâu.


6. Dưới góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung

Tôi không nhìn Nguyễn Ngọc Phan như một “case thành công”. Tôi nhìn anh như một hình mẫu của người đang xây đúng cách.

Anh không có tất cả câu trả lời.
Nhưng anh có một hướng đi rất rõ:

  • xây hệ thống trước khi nghĩ đến mở rộng
  • xây con người trước khi nghĩ đến quy mô
  • xây giá trị thật trước khi nói đến tăng trưởng

Trong một thế giới đầy biến động, những người như anh có thể không nổi bật nhất, nhưng thường là những người còn đứng lại sau cùng.


7. Kết luận: giá trị của “đang xây” trong thời đại thích “xong rồi”

Nếu bạn đang ở giai đoạn:

  • chưa đủ lớn để khoe
  • chưa đủ mạnh để bứt phá
  • nhưng đủ tỉnh để xây từng ngày

Thì câu chuyện của Nguyễn Ngọc Phan có thể không truyền lửa, nhưng sẽ giữ cho bạn không bỏ cuộc.

Và với tôi – người dệt nên những “chiến khăn” từ hành trình con người –
người đang xây luôn là người đáng nể nhất.
Bởi họ không sống bằng ảo tưởng thành công,
mà sống bằng năng lực ở lại với con đường mình đã chọn.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *