Nguyễn Minh Tú – Quyết định rời vùng an toàn và hành trình xây dựng hệ thống phục hồi bền vững

Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn”: dệt bằng tư duy hệ thống, sự tỉnh táo của người làm nghề dài hạn và niềm tin rằng giá trị thật luôn cần được nhân bản

Nguyễn Minh Tú

Trong quá trình quan sát và đồng hành cùng nhiều chuyên gia chuyên môn sâu, tôi luôn bị thu hút bởi một khoảnh khắc rất đặc biệt trong hành trình của họ. Đó không phải lúc họ thành công rực rỡ, cũng không phải khi được tung hô hay công nhận. Mà là khoảnh khắc họ dám rời khỏi vùng an toàn – nơi họ đang sống được, đang ổn, nhưng biết rõ rằng nếu ở lại, họ sẽ không thể đi xa hơn.

Với tôi, Bác sĩ Nguyễn Minh Tú là một trường hợp tiêu biểu cho khoảnh khắc đó.

Quyết định rời Hà Nội, rời sự ổn định nghề nghiệp quen thuộc để Nam tiến, mang theo hành trang gần như duy nhất là kiến thức chuyên môn và niềm tin vào con đường mình chọn, không phải là một quyết định “lãng mạn”. Đó là một lựa chọn mang tính sinh tồn và chiến lược. Và chính lựa chọn ấy đã mở ra một chương hoàn toàn khác trong sự nghiệp của anh: từ một bác sĩ làm nghề trực tiếp sang người kiến tạo hệ thống phục hồi có khả năng mở rộng và bền vững.


1. Rời vùng an toàn: Khi không còn đường lui, tư duy buộc phải thay đổi

Trong quản trị sự thay đổi, có một chiến lược nổi tiếng mang tên “Burn the boats” – đốt thuyền. Nghĩa là khi đã đặt chân lên bờ, bạn tự tay cắt đứt mọi khả năng quay đầu. Khi đó, hoặc bạn tiến lên và thích nghi, hoặc bạn buộc phải thất bại.

Quyết định Nam tiến của Bác sĩ Nguyễn Minh Tú mang rất rõ tinh thần này. Không có sẵn mạng lưới quan hệ. Không có hệ thống phòng khám lớn đứng sau. Không có phương án dự phòng an toàn. Chỉ có áp lực phải sống được bằng nghề, và phải sống tốt.

Dưới góc nhìn của tôi, chính áp lực ấy đã tạo ra bước ngoặt quan trọng nhất: buộc anh phải tư duy như một người xây hệ thống, chứ không thể tiếp tục làm nghề theo cách cũ – dựa hoàn toàn vào thời gian và sức lực cá nhân.


2. Thoát bẫy “bán thời gian”: Khi người làm nghề nhìn thấy trần tăng trưởng

Rất nhiều chuyên gia giỏi rơi vào một chiếc bẫy quen thuộc:

  • Làm việc càng nhiều, thu nhập càng tăng.
  • Nhưng thu nhập chỉ tăng tuyến tính theo số giờ làm.

Đây là mô hình bán thời gian đổi lấy tiền – một mô hình sớm muộn cũng chạm trần. Bác sĩ Nguyễn Minh Tú cũng từng ở trong trạng thái đó. Làm tốt, kết quả tốt, bệnh nhân tin tưởng. Nhưng 24 giờ mỗi ngày là giới hạn không thể vượt qua.

Áp lực nơi vùng đất mới khiến anh không thể chỉ hỏi: “Làm sao để mình làm nhiều hơn?”
Anh buộc phải hỏi một câu khác, khó hơn:
“Làm sao để giá trị chuyên môn của mình không phụ thuộc vào việc mình có mặt hay không?”

Đó là câu hỏi đánh dấu sự chuyển dịch tư duy rất quan trọng:
từ thâm dụng lao động sang thâm dụng tri thức.


3. Hệ thống hóa chuyên môn: Biến kinh nghiệm cá nhân thành tài sản có thể nhân bản

Điểm khiến tôi đánh giá cao hành trình của Bác sĩ Tú không nằm ở tốc độ tăng trưởng, mà ở cách anh lựa chọn con đường tăng trưởng.

Thay vì chạy theo việc mở rộng phòng khám thật nhanh, anh tập trung vào một việc cốt lõi hơn: đóng gói chuyên môn.

Những gì trước đây chỉ nằm trong đầu một bác sĩ – cách đánh giá tình trạng, cách xây dựng lộ trình phục hồi, cách theo dõi tiến trình và điều chỉnh – dần được chuẩn hóa thành:

  • quy trình rõ ràng,
  • tiêu chí đánh giá cụ thể,
  • lộ trình theo từng giai đoạn,
  • và hướng dẫn có thể truyền đạt.

Ở góc nhìn quản trị, đây là bước chuyển từ tay nghề cá nhân sang tài sản tri thức của hệ thống. Khi tri thức được chuẩn hóa, nó không còn phụ thuộc vào cảm hứng, thể lực hay sự hiện diện liên tục của một người.


4. Tiêu chuẩn vận động viên – nhưng dành cho người bình thường

Một dấu mốc quan trọng trong sự nghiệp của Bác sĩ Nguyễn Minh Tú là việc anh được tin tưởng đồng hành cùng các vận động viên chuyên nghiệp. Điều này không chỉ là sự ghi nhận về chuyên môn, mà còn là trải nghiệm thực tế với những tiêu chuẩn phục hồi khắt khe nhất.

Nhưng điều đáng nói hơn là cách anh mang những tiêu chuẩn đó quay trở lại phục vụ người bình thường.

Với anh, một doanh nhân đau lưng vì ngồi nhiều, hay một người lao động gặp chấn thương vận động, đều xứng đáng được tiếp cận:

  • đánh giá chính xác,
  • bài tập cá nhân hóa,
  • kỷ luật phục hồi theo giai đoạn.

Anh không “thần thánh hóa” y học thể thao, cũng không làm nó trở nên xa vời. Ngược lại, anh bình dân hóa tiêu chuẩn cao, giúp người bình thường tiếp cận cách chăm sóc sức khỏe nghiêm túc như những vận động viên chuyên nghiệp.


5. Online hóa phục hồi: Phá vỡ giới hạn địa lý, không phá vỡ chất lượng

Một trong những bước đi gây nhiều tranh luận nhất là việc Bác sĩ Tú xây dựng hệ thống phục hồi online. Với nhiều người trong ngành y, đây là điều khó chấp nhận. Nhưng anh không tiếp cận online như một giải pháp “làm cho có”.

Online, trong cách làm của anh, là kết quả tất yếu của việc quy trình đã đủ sâu và đủ rõ.

Mô hình này giải quyết đồng thời ba bài toán lớn:

  • Tiếp cận: người ở xa vẫn được hưởng dịch vụ chất lượng cao.
  • Tiện lợi: người bận rộn không bị gián đoạn công việc.
  • Quy mô: một bác sĩ có thể hỗ trợ nhiều người hơn mà không đánh đổi chất lượng.

Dưới góc nhìn của tôi, đây không phải là làm nhanh hơn, mà là làm thông minh hơn – tận dụng công nghệ để nhân bản điều đúng, chứ không làm tắt chuyên môn.


6. Từ bác sĩ giỏi đến người xây hệ thống bền vững

Điều quan trọng nhất mà tôi nhìn thấy ở hành trình của Bác sĩ Nguyễn Minh Tú không nằm ở con số thu nhập hay quy mô khách hàng. Nó nằm ở vai trò mà anh chọn đảm nhận.

Anh không dừng lại ở việc trở thành một bác sĩ giỏi.
Anh chọn trở thành người thiết kế một hệ thống phục hồi – nơi:

  • chất lượng không phụ thuộc vào cảm xúc cá nhân,
  • tri thức được chuyển giao,
  • và giá trị có thể tiếp tục tồn tại ngay cả khi anh lùi lại phía sau.

Ở góc nhìn của tôi – một người luôn quan tâm đến sự bền vững – đây là dấu hiệu của một người làm nghề đã bước sang tầng trưởng thành cao hơn.


Kết luận: Rời vùng an toàn để đi đường dài

Không phải ai cũng cần rời Hà Nội để thành công. Nhưng ai muốn đi xa, đi lâu, sớm muộn cũng phải rời khỏi vùng an toàn tư duy của chính mình.

Hành trình của Bác sĩ Nguyễn Minh Tú cho thấy một điều rất rõ:

Khi người làm nghề dám từ bỏ sự an toàn ngắn hạn để xây nền tảng dài hạn, giá trị họ tạo ra sẽ vượt xa chính sức lực của họ.

Với tôi, đó là hình ảnh của một người không chỉ chữa lành cho từng cá nhân, mà đang từng bước xây một hệ thống chữa lành có khả năng tồn tại độc lập. Và đó cũng chính là thứ “chiến khăn” bền nhất mà một người làm nghề có thể dệt nên cho sự nghiệp của mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *