
Trong hành trình quan sát và đồng hành cùng rất nhiều con người đang làm nghề sâu trong các lĩnh vực liên quan đến con người – giáo dục, nhân sự, chăm sóc tinh thần – tôi ngày càng tin vào một điều: có những nghề không thể đo bằng doanh thu, cũng không thể định nghĩa bằng danh xưng. Giá trị thật của những nghề ấy nằm ở chiều sâu ảnh hưởng và thời gian mà ảnh hưởng đó tiếp tục lan tỏa.
Nghề tâm lý là một nghề như vậy.
Và hành trình của Nguyễn Hồng Ngọc là một minh chứng rất rõ.
Bà không xuất hiện ồn ào. Không xây hình ảnh hào nhoáng. Không dùng những lời hứa “thay đổi nhanh”. Con đường bà đi là con đường dài – được tạo nên từ học tập nghiêm túc, trải nghiệm làm mẹ, kỷ luật nghề nghiệp và một niềm tin rất bền: nghề tâm lý, suy cho cùng, là hành trình phụng sự con người.
Bài viết này, dưới góc nhìn của tôi, không nhằm kể lại một bản thành tích. Tôi muốn ghi lại một cách sống, một cách làm nghề – thứ rất cần được nhìn thấy rõ hơn trong xã hội hiện đại hôm nay.
1. Khi giá trị nghề không nằm ở sự nổi bật
Trong thời đại truyền thông số, sự nổi bật thường được xem là thước đo thành công. Nhưng càng làm việc sâu với con người, tôi càng nhận ra: những giá trị bền vững nhất thường không ồn ào.
Nguyễn Hồng Ngọc là một người như vậy.
Bà không theo đuổi việc trở thành “ngôi sao” tâm lý. Bà chọn trở thành điểm tựa cho những gia đình đang hoang mang, cho những bậc cha mẹ đang lạc lối trong hành trình nuôi dạy con, và cho những đứa trẻ chưa có đủ ngôn ngữ để nói ra nỗi đau bên trong.
Nghề của bà không tạo ra những tràng pháo tay.
Nhưng nó tạo ra sự bình an – thứ rất khó đo, nhưng lại vô cùng quý giá.
2. Nền tảng học thuật và sự nghiêm cẩn với tri thức
Nguyễn Hồng Ngọc sinh ra tại Thanh Hóa và sinh sống, làm việc tại Hà Nội từ năm 1996. Bà tốt nghiệp Thạc sĩ Tâm lý học năm 2005, mở đầu cho hành trình hơn 26 năm gắn bó với nghề tư vấn tâm lý và giáo dục.
Điều khiến tôi tôn trọng ở bà không chỉ là số năm kinh nghiệm, mà là thái độ với tri thức. Bà không xem bằng cấp là điểm dừng, mà là nền móng để tiếp tục đào sâu. Kiến thức hàn lâm, qua cách bà làm nghề, không nằm trên sách vở, mà đi thẳng vào đời sống gia đình – rất gần, rất thật.
Bà tập trung đồng hành cùng phụ huynh có con từ 1 đến 18 tuổi – một giai đoạn vô cùng nhạy cảm của sự phát triển con người. Ở đó, chỉ cần thiếu hiểu biết một chút, nóng vội một chút, hậu quả có thể kéo dài nhiều năm.
3. Khi trải nghiệm làm mẹ trở thành chiều sâu nghề nghiệp
Nguyễn Hồng Ngọc không chỉ là một chuyên gia. Bà còn là mẹ của hai người con.
Và tôi tin rằng, chính trải nghiệm làm mẹ đã tạo nên chiều sâu rất đặc biệt trong cách bà hành nghề. Bà không tiếp cận phụ huynh từ vị trí “người biết hết”, mà từ vị trí của một người từng lo lắng, từng hoang mang, từng bất lực trước những vấn đề của con.
Trong quá trình làm nhân sự, tôi nhận thấy một điểm chung: những chuyên gia từng làm cha mẹ thường có năng lực đồng cảm rất cao. Họ ít phán xét hơn, lắng nghe nhiều hơn và hiểu rằng mỗi gia đình đều có một hoàn cảnh riêng không thể áp công thức cứng nhắc.
Với Nguyễn Hồng Ngọc, sự đồng cảm đó không dừng ở từng ca tư vấn. Nó trở thành động lực để bà nghĩ xa hơn: làm thế nào để kiến thức tâm lý đúng đắn không chỉ đến với một số gia đình có điều kiện, mà có thể lan tỏa rộng hơn trong cộng đồng.
4. Sứ mệnh dành cho những đứa trẻ cần được nhìn thấy
Một trong những điểm tôi rất trân trọng ở hành trình của bà là sự kiên định với nhóm trẻ em đặc biệt – những em dễ bị bỏ quên hoặc hiểu sai trong xã hội:
- Trẻ tự kỷ
- Trẻ chậm nói, chậm phát triển trí tuệ
- Trẻ rối nhiễu tâm lý
- Trẻ tăng động giảm chú ý (ADHD)
Đây là những vấn đề không thể “chữa nhanh”, không thể quảng cáo bằng kết quả tức thì. Chúng đòi hỏi sự kiên nhẫn, kiến thức chuyên sâu và một trái tim đủ vững để không bỏ cuộc giữa chừng.
Nguyễn Hồng Ngọc chọn đồng hành với các gia đình này bằng một cách tiếp cận rất nhân văn: giúp cha mẹ hiểu con trước khi tìm cách “sửa” con. Với bà, giáo dục không phải là uốn nắn hành vi, mà là nuôi dưỡng một con người hạnh phúc và có khả năng tự lập trong tương lai.
5. Tư duy hệ thống: từ một người làm nghề đến một sứ mệnh cộng đồng
Điều khiến tôi đánh giá cao hành trình của Nguyễn Hồng Ngọc là bà không để nghề của mình phụ thuộc hoàn toàn vào cá nhân.
Bà đặt ra một tầm nhìn rất rõ:
100% trẻ em Việt Nam được tiếp cận tư vấn giáo dục và hướng nghiệp chuyên nghiệp.
Từ tầm nhìn đó, bà và đội ngũ hướng tới những mục tiêu cụ thể:
- Hỗ trợ trực tiếp khoảng 10.000 phụ huynh mỗi năm
- Xây dựng khoảng 100 văn phòng tư vấn tâm lý chuyên biệt tại các trường học
- Đưa phòng tâm lý học đường trở thành một phần tất yếu của giáo dục
Ở góc nhìn của tôi – người làm nhân sự – đây là tư duy xây hệ thống, không phải tư duy cá nhân. Nó cho thấy bà hiểu rất rõ giới hạn của một con người, và lựa chọn nhân bản giá trị thông qua đào tạo và chuẩn hóa.
6. Học tập không ngừng để làm nghề cho đúng
Trong suốt hành trình, Nguyễn Hồng Ngọc không ngừng học tập. Bà tham gia nhiều chương trình đào tạo chuyên sâu như:
- Master Coach NLP quốc tế
- Thực hành thôi miên trị liệu
- Các khóa học chuyên sâu về não bộ
Hiện nay, bà tiếp tục theo học các chương trình của luật sư Phạm Thành Long để ứng dụng tư duy doanh nghiệp vào việc mở rộng tác động xã hội.
Điều quan trọng là: bà học không phải để có thêm danh xưng, mà để làm nghề đúng hơn, sâu hơn và bền hơn. Đây là một phẩm chất rất hiếm trong bối cảnh nhiều người chạy theo bằng cấp như công cụ marketing.
7. Những dấu mốc và giá trị ở lại sau cùng
Từ năm 2017, bà sáng lập Công ty TNHH Tư vấn và Phát triển Tâm lý Giáo dục Ngọc Việt, đào tạo hơn 200 chuyên gia trong các lĩnh vực tâm lý, sinh trắc vân tay và nhân số học.
Bà là tác giả cuốn sách “Nghề làm cha mẹ – Thấu hiểu thế giới nội tâm con trẻ” và đang chuẩn bị ra mắt cuốn sách tiếp theo về khủng hoảng tuổi dậy thì.
Bà cũng nhận được nhiều danh hiệu ghi nhận đóng góp. Nhưng với tôi, giá trị lớn nhất của hành trình này không nằm ở giải thưởng, mà nằm ở sự bình an của những gia đình đã được nâng đỡ đúng lúc.
Kết luận: Nghề tâm lý – khi phụng sự trở thành cốt lõi
Nguyễn Hồng Ngọc không xây sự nghiệp bằng những lời hứa nhanh. Bà chọn con đường chậm, sâu và đầy trách nhiệm. Mỗi bước đi của bà đều gắn với một câu hỏi rất căn bản: việc này có thực sự tốt cho trẻ em và gia đình hay không?
Trong một xã hội ngày càng nhiều áp lực, những con người như vậy rất cần được nhìn thấy và trân trọng. Không phải để tôn vinh cá nhân, mà để nhắc chúng ta rằng: sự thấu hiểu và phụng sự, khi được nuôi dưỡng đủ lâu, sẽ tự tạo ra ảnh hưởng bền vững.