Lê Xuân Dương – Khi xây thương hiệu cá nhân bằng “chuyển giao năng lực” và nghệ thuật lãnh đạo phục vụ

Lê Xuân Dương

Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” bằng chiều sâu nghề nghiệp và sự bền bỉ của giá trị thật


Trong rất nhiều năm làm việc cùng các cá nhân có ảnh hưởng – từ doanh nhân, nhà giáo dục đến đội ngũ y tế – tôi nhận ra một ranh giới rất mong manh nhưng cực kỳ quan trọng: ranh giới giữa sự nổi tiếng và thương hiệu cá nhân thực sự.

Nổi tiếng có thể đến rất nhanh.
Nhưng thương hiệu thì không.

Thương hiệu cá nhân chỉ hình thành khi người khác thay đổi theo hướng tốt hơn sau khi họ tiếp xúc với bạn.

Bác sĩ Lê Xuân Dương là một trong những trường hợp hiếm hoi khiến tôi phải dừng lại quan sát rất lâu, bởi anh không xây thương hiệu bằng tiếng vang, mà bằng sự trưởng thành của các bậc cha mẹ sau mỗi lần gặp gỡ.


1. Khi thương hiệu cá nhân không nằm ở “độ ồn”

Trong ngành Y, đặc biệt là lĩnh vực chăm sóc sức khỏe trẻ em, rất nhiều người nhầm lẫn rằng:

  • phòng khám đông = thương hiệu mạnh
  • bệnh nhân xếp hàng dài = uy tín cao
  • mạng xã hội nhiều lượt xem = ảnh hưởng lớn

Thực tế, đó mới chỉ là độ nhận biết.

Còn thương hiệu cá nhân – theo cách tôi nhìn – nằm ở câu hỏi:

Sau khi gặp bạn, người đối diện có bớt hoang mang hơn không? Có tự tin hơn không? Có đủ hiểu biết để không còn lệ thuộc vào bạn nữa không?

Bác sĩ Lê Xuân Dương chọn trả lời câu hỏi đó bằng hành động rất nhất quán:
trao năng lực cho cha mẹ, thay vì giữ quyền lực chuyên môn cho riêng mình.


2. Thoát khỏi “vai chuyên gia bề trên” – bước chuyển không dễ trong ngành Y

Rất nhiều bác sĩ giỏi vô tình mắc kẹt trong mô hình quen thuộc:

  • bác sĩ nói
  • cha mẹ nghe
  • cha mẹ làm theo
  • rồi… quay lại trong lo lắng

Mô hình này tạo ra sự phụ thuộc.
Bác sĩ trở thành trung tâm.
Cha mẹ mãi mãi là người “không biết đủ”.

Bác sĩ Dương thì không đi theo lối đó.

Trong mỗi lần thăm khám, anh không chỉ kê đơn. Anh giải thích:

  • vì sao trẻ gặp vấn đề
  • cơ chế sinh lý nào đang diễn ra
  • mối liên hệ giữa tai – mũi – họng, dinh dưỡng và giấc ngủ
  • và điều gì cha mẹ có thể tự làm ở nhà

Tôi gọi đây là tư duy chuyển giao năng lực – một khái niệm quen thuộc trong quản trị hiện đại, nhưng lại rất hiếm trong ngành Y.

Anh không cố giữ cha mẹ ở trạng thái “cần bác sĩ”.
Anh giúp họ trở thành người hiểu con mình nhất.


3. Lãnh đạo phục vụ – khi bác sĩ chọn vai trò người thầy

Ở góc nhìn của tôi, Bác sĩ Lê Xuân Dương không chỉ làm nghề Y.
Anh đang thực hành một dạng lãnh đạo phục vụ (Servant Leadership) rất rõ nét.

Trong mô hình này:

  • người dẫn dắt không đứng trên
  • không ra lệnh
  • không tạo khoảng cách quyền lực

Mà đứng cạnh, giải thích, huấn luyện và trao công cụ.

Mỗi lần khám của anh giống như một buổi “đào tạo ngắn” cho cha mẹ:

  • giúp họ hiểu bản chất thay vì chỉ nhớ triệu chứng
  • biết cách phản ứng trước các tình huống thường gặp
  • không hoảng loạn khi con ốm nhẹ
  • và quan trọng nhất: bình tĩnh hơn trong vai trò làm cha mẹ

Một người thầy giỏi không tạo ra học trò lệ thuộc.
Một bác sĩ có thương hiệu bền vững cũng vậy.


4. Online không để phô trương – mà để nhân bản giá trị

Rất nhiều cá nhân khi bước lên môi trường online bị cuốn vào:

  • lượt xem
  • tương tác
  • và các nội dung gây sốc

Nhưng cách Bác sĩ Dương sử dụng online khiến tôi rất tôn trọng.

Anh không dùng online để chứng minh mình bận rộn hay giỏi giang.
Anh dùng online như một hệ thống giáo dục mở rộng.

Ở đó, anh:

  • chuẩn hóa kiến thức y khoa phổ thông
  • lặp lại các thông điệp đúng (vì giáo dục cần sự lặp lại)
  • giúp các gia đình ở xa tiếp cận được tư duy chăm sóc sức khỏe đúng đắn

Đây không phải là marketing theo nghĩa thông thường.
Đây là nhân bản giá trị – dùng công nghệ để mở rộng tác động tích cực của tri thức.


5. Thương hiệu truyền miệng – thứ marketing mạnh nhất nhưng ít người làm được

Một điểm rất thú vị trong thương hiệu của Bác sĩ Lê Xuân Dương là cách anh được nhắc đến.

Cha mẹ không nói:

“Bác sĩ này nổi tiếng lắm.”

Họ nói:

“Gặp bác sĩ này xong, mình hiểu con hơn rất nhiều.”

Đây là dạng truyền miệng có độ bám sâu nhất.
Nó không dựa trên danh xưng.
Nó dựa trên trải nghiệm chuyển hóa.

Khi một người mẹ từ trạng thái lo âu chuyển sang bình tĩnh,
khi một gia đình không còn hoảng loạn trước mỗi cơn sốt,
thì niềm tin được hình thành rất tự nhiên – và rất bền.


6. Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung: Bài học vượt ra ngoài ngành Y

Quan sát cách Bác sĩ Dương xây thương hiệu cá nhân, tôi thấy một bài học lớn cho rất nhiều lĩnh vực khác.

Trong doanh nghiệp, tôi gặp không ít lãnh đạo:

  • giấu nghề
  • sợ nhân viên giỏi hơn mình
  • muốn đội ngũ phụ thuộc để cảm thấy mình quan trọng

Đó là tư duy lãnh đạo cũ – và đầy rủi ro.

Cách Bác sĩ Dương làm cho thấy:

Uy tín của người dẫn dắt không nằm ở việc giữ quyền lực, mà nằm ở việc trao quyền đúng cách.

Khi người khác mạnh lên nhờ bạn, thương hiệu của bạn tự nhiên lớn lên.
Không cần phô trương.
Không cần kiểm soát.


7. Di sản của người làm nghề nghiêm túc

Bác sĩ Lê Xuân Dương không xây dựng một hình ảnh ồn ào.
Anh đang xây một di sản âm thầm.

Di sản đó không chỉ là những ca bệnh được chữa lành,
mà là:

  • những cha mẹ tự tin hơn
  • những gia đình hiểu đúng về sức khỏe
  • và một cộng đồng bớt hoang mang trước bệnh tật

Với tôi, đó mới là thương hiệu cá nhân bền vững nhất.


Kết luận

Thương hiệu cá nhân không phải là việc khiến nhiều người biết đến bạn.
Mà là việc khiến những người gặp bạn trở nên tốt hơn, hiểu hơn và tự chủ hơn.

Bác sĩ Lê Xuân Dương đang đi trên con đường đó – con đường không ồn ào, nhưng rất sâu.

Và dưới góc nhìn của tôi, đó là hình mẫu rất đáng để những người làm nghề, làm lãnh đạo và làm giáo dục suy ngẫm:

Muốn đi xa, hãy bắt đầu bằng việc trao năng lực – không phải giữ quyền lực.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *