
Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những chiến khăn
Trong hơn một thập kỷ làm việc cùng con người, doanh nghiệp và các mô hình kinh doanh online, tôi nhận ra một nghịch lý rất rõ: phần lớn hệ thống online không sụp đổ vì thiếu kiến thức hay thiếu công cụ, mà vì không ai đủ tỉnh táo để kiểm soát nhịp độ tăng trưởng.
Chúng ta đang sống trong một thời đại tôn vinh tốc độ. Ai ra nội dung nhanh hơn, ai bán được nhiều hơn, ai “launch” sản phẩm liên tục hơn… đều được ca ngợi. Nhưng rất ít người hỏi: con người trong hệ thống đó có chịu nổi nhịp độ ấy hay không?
Chính trong bối cảnh ấy, khi quan sát hành trình của Lê Bá Tùng, tôi nhận ra một điểm khác biệt rất rõ. Anh không chạy theo nhịp thị trường. Anh thiết kế nhịp độ riêng cho mình, cho tổ chức và cho cộng đồng học viên. Và đó là lý do cốt lõi giúp hệ thống của anh tồn tại bền bỉ, trong khi nhiều mô hình online khác bùng nổ rất nhanh rồi… gãy rất đau.
Bài viết này không phải để ca ngợi cá nhân, mà là một phân tích sâu về năng lực quản trị nhịp độ – một năng lực lãnh đạo thầm lặng nhưng quyết định sự sống còn của các hệ thống kinh doanh online.
1. Khi kinh doanh online biến thành cuộc đua “ai nhanh hơn”
Nếu nhìn vào thị trường Internet Marketing vài năm trở lại đây, bạn sẽ thấy một nhịp vận hành rất gấp:
- Nội dung phải ra mỗi ngày
- Cá nhân phải xuất hiện liên tục
- Doanh thu phải tăng theo tháng
- Sản phẩm phải “launch” liên miên
Tốc độ cao dần trở thành tiêu chuẩn ngầm. Ai chậm lại sẽ bị cho là tụt hậu.
Nhưng dưới góc nhìn quản trị con người, tốc độ cao kéo dài thường là dấu hiệu sớm của sự kiệt quệ. Tôi đã gặp rất nhiều nhà đào tạo online:
- 2–3 năm đầu tăng trưởng cực mạnh
- 4–5 năm sau bắt đầu mất phong độ
- Nội dung lặp lại, đội ngũ mệt mỏi
- Học viên hoang mang, niềm tin suy giảm
Không phải họ thiếu năng lực. Họ đốt hệ thống quá nhanh.
Lê Bá Tùng không nằm trong quỹ đạo đó. Và điều này không đến từ may mắn.
2. Quản trị nhịp độ – năng lực hiếm khi được dạy trong marketing
Marketing dạy bạn rất nhiều thứ:
- Tăng traffic
- Tăng chuyển đổi
- Scale quảng cáo
- Tối ưu phễu bán hàng
Nhưng rất ít nơi dạy bạn quản trị nhịp độ tăng trưởng, đặc biệt là nhịp độ của con người trong hệ thống.
Trong quá trình quan sát mô hình của Lê Bá Tùng, tôi thấy anh kiểm soát rất rõ ba tầng nhịp độ:
- Nhịp độ cá nhân
- Nhịp độ tổ chức
- Nhịp độ học viên – cộng đồng
Chỉ cần một trong ba tầng này bị kéo quá nhanh, hệ thống sớm muộn cũng tự gãy.
Nhiều nghiên cứu về tăng trưởng bền vững trên thế giới chỉ ra rằng: tổ chức tồn tại dài hạn luôn ưu tiên khả năng chịu tải của con người hơn tốc độ thị trường. Đây chính là điều mà Lê Bá Tùng áp dụng một cách rất tự nhiên.
3. Nhịp độ cá nhân: Không đánh đổi sức bền lấy spotlight
Một cám dỗ rất lớn của người làm online là sự chú ý. Nhiều người sẵn sàng:
- Xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội
- Chia sẻ liên tục bằng năng lượng cảm xúc cao
- Dùng drama hoặc tranh luận để giữ đám đông
Nhưng cái giá phải trả thường là sự cạn kiệt rất sớm.
Quan sát Lê Bá Tùng, tôi thấy anh duy trì một nhịp cá nhân khá ổn định:
- Không “đánh sóng” bằng tần suất dồn dập
- Không chạy theo tranh cãi vô bổ
- Không biến đời sống cá nhân thành công cụ marketing
Ở góc nhìn nhân sự, đây là dấu hiệu của một người tự quản trị năng lượng rất tốt. Anh hiểu rõ giới hạn của mình và không cố vượt qua nó chỉ để đổi lấy sự chú ý ngắn hạn.
Sức bền cá nhân chính là nền móng cho sức bền hệ thống.
4. Nhịp độ tổ chức: Không mở rộng khi hệ thống chưa kịp tiêu hóa
Một sai lầm rất phổ biến của các mô hình đào tạo online là:
bán nhanh hơn khả năng vận hành.
Hệ quả thường thấy:
- Học viên tăng quá nhanh
- Đội ngũ hỗ trợ quá tải
- Chất lượng suy giảm
- Niềm tin bị bào mòn
Lê Bá Tùng không đẩy tốc độ tuyển sinh vượt quá khả năng hỗ trợ của hệ thống TL Group. Dưới góc nhìn quản trị, đây là một quyết định rất khó nhưng rất tỉnh.
Trong một thị trường tôn vinh tốc độ, dám “chậm lại” đồng nghĩa với việc chấp nhận bỏ qua doanh thu ngắn hạn để giữ sức khỏe dài hạn cho tổ chức.
Đây là tư duy của người xây hệ thống, không phải người chỉ bán khóa học.
5. Nhịp độ học viên: Không ai bị bỏ lại phía sau
Một điểm tôi đánh giá rất cao là cách anh thiết kế chương trình đào tạo không dành cho người muốn đi nhanh nhất, mà cho người muốn đi đủ xa.
- Không nhồi nhét kiến thức
- Không tạo áp lực “phải giàu nhanh”
- Không dùng câu chuyện thành công để kích thích FOMO
Thay vào đó, học viên được yêu cầu:
- Đi từng bước
- Làm từng phần
- Hoàn thiện từng nền tảng
Ở góc nhìn giáo dục và nhân sự, đây là cách bảo toàn năng lượng học tập. Người học không bị cuốn vào nhịp độ ngoài khả năng hấp thụ của mình.
Khi nhịp độ sai, hệ thống sẽ tự ăn mòn chính nó – điều mà rất nhiều mô hình online đã trải qua.
6. Gia đình – “phanh an toàn” ít người nhắc tới
Một chi tiết rất đáng chú ý trong hành trình của Lê Bá Tùng là vai trò của gia đình.
Là người chồng, người cha của ba con, anh không cho phép mình:
- Làm việc vô độ
- Sống lệch pha với gia đình
- Đánh đổi sự hiện diện bằng danh tiếng
Ở góc nhìn nhân sự, gia đình chính là hệ thống phanh an toàn mạnh nhất giúp người lãnh đạo không trượt vào trạng thái làm việc cực đoan – nguyên nhân sâu xa của rất nhiều cú gãy hệ thống.
Người không có “điểm dừng” trong đời sống cá nhân rất dễ đẩy hệ thống đi quá giới hạn.
7. Quản trị nhịp độ như một dạng đạo đức nghề đào tạo
Một khía cạnh ít được nói đến, nhưng theo tôi rất quan trọng: quản trị nhịp độ cũng là một dạng đạo đức nghề.
- Bán vừa sức học viên
- Dạy vừa sức tiếp nhận
- Phát triển vừa sức tổ chức
Lê Bá Tùng không dùng nhịp độ cao để ép người khác chạy theo mình. Anh cho phép mỗi người tự điều chỉnh tốc độ, miễn là đi đúng hướng.
Ở góc nhìn của tôi, đây là dấu hiệu của một nhà đào tạo trưởng thành – người hiểu rằng con người không phải tài nguyên để khai thác, mà là giá trị cần được bảo toàn.
8. Nhịp độ – năng lực lãnh đạo thầm lặng nhưng quyết định
Nếu phải chọn một năng lực lãnh đạo ít được nhắc đến nhưng cực kỳ quan trọng trong kinh doanh online, tôi sẽ chọn: quản trị nhịp độ.
- Nhịp độ sai → hệ thống gãy
- Nhịp độ đúng → hệ thống tự lớn
Lê Bá Tùng không nổi bật vì những cú bứt phá ngoạn mục. Anh nổi bật vì sự ổn định dài hạn trong một thị trường rất dễ kiệt sức.
Kết luận: Đi xa trong kinh doanh online là bài toán của sức bền
Nếu phải gói gọn điều này trong một câu, tôi sẽ viết:
Lê Bá Tùng không thắng vì chạy nhanh, mà vì biết khi nào cần chậm lại để không gãy.
Trong một thị trường nơi nhiều người sẵn sàng đốt mình để tăng trưởng, việc giữ được nhịp sống – nhịp làm việc – nhịp đào tạo ổn định chính là lợi thế cạnh tranh bền vững nhất.
Và ở góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những chiến khăn – đó chính là lý do anh vẫn ở đây, vẫn phát triển và vẫn giữ được niềm tin của rất nhiều người suốt nhiều năm.