BaBinh Alvara – Khi kỷ luật nội tâm trở thành nền móng quản trị doanh nghiệp

Trong hành trình quan sát và đồng hành cùng nhiều doanh nhân, tôi nhận ra một nghịch lý lặp đi lặp lại: rất nhiều người giỏi kiếm tiền, nhưng lại không giỏi sống. Doanh thu tăng, quy mô mở rộng, nhân sự đông lên… nhưng cùng lúc đó, cuộc sống cá nhân thu hẹp dần, gia đình thiếu sự hiện diện, sức khỏe suy giảm và nội tâm luôn căng thẳng.

Vấn đề không nằm ở năng lực kinh doanh.
Vấn đề nằm ở nền móng bên trong của người lãnh đạo.

Khi nhìn vào hành trình của BaBinh Alvara, tôi thấy một con đường rất khác. Không ồn ào. Không chạy theo bành trướng bằng mọi giá. Chị chọn xây doanh nghiệp bắt đầu từ một thứ tưởng chừng rất “vô hình”, nhưng lại quyết định tất cả: kỷ luật nội tâm.


1. Xây doanh nghiệp từ gốc – không phải từ nóc

Rất nhiều chủ doanh nghiệp vô tình rơi vào cái bẫy “xây nhà từ nóc”:

  • Tập trung mở rộng thị trường khi nội bộ còn rối.
  • Tuyển người ồ ạt khi chưa có quy trình.
  • Chạy doanh thu bằng cảm xúc, bằng áp lực, bằng sự có mặt 24/7 của người sáng lập.

Hệ quả là doanh nghiệp càng lớn thì người chủ càng nhỏ lại – nhỏ về thời gian sống, nhỏ về năng lượng và nhỏ về sự bình an.

BaBinh Alvara chọn một hướng đi ngược lại. Chị không bắt đầu bằng khát vọng “phải lớn thật nhanh”. Chị bắt đầu bằng câu hỏi rất căn bản:

“Nếu tôi không đủ vững vàng bên trong, tôi sẽ dẫn doanh nghiệp đi đến đâu?”

Từ đó, chị coi việc rèn luyện nội tâm, kỷ luật bản thân và thiết lập nguyên tắc sống là phần không thể tách rời của quản trị doanh nghiệp.


2. Lãnh đạo bằng nguyên tắc – không bằng cảm xúc

Một điểm tôi quan sát rất rõ ở BaBinh Alvara là chị không điều hành doanh nghiệp bằng cảm xúc nhất thời.

Nhiều doanh nhân vận hành công ty như một nghệ sĩ:

  • Hứng thì quyết rất nhanh.
  • Mệt thì trì hoãn.
  • Căng thẳng thì ôm việc, mất niềm tin vào đội ngũ.
    Doanh nghiệp vì thế vận hành “giật cục”, phụ thuộc hoàn toàn vào trạng thái tinh thần của người chủ.

BaBinh Alvara thì khác. Chị thiết lập những nguyên tắc rất rõ và tuân thủ chúng một cách kỷ luật:

  • Việc gì đã có quy trình → không xử lý bằng cảm tính.
  • Việc gì đã có người chịu trách nhiệm → không làm thay.
  • Việc gì chưa đạt chuẩn → dám dừng lại để sửa, dù điều đó có thể làm chậm doanh thu.

Ở góc nhìn của tôi, đây là biểu hiện của một người lãnh đạo trưởng thành. Chị không cần dùng quyền lực cá nhân để kiểm soát. Chị dùng kỷ luật của hệ thống để dẫn dắt tổ chức. Và khi người đứng đầu tôn trọng luật chơi do chính mình đặt ra, đội ngũ sẽ học được cách tôn trọng luật chơi đó.


3. Dung lượng nội tâm của lãnh đạo chính là trần tăng trưởng của doanh nghiệp

Có một sự thật trong quản trị mà ít người dám đối diện:

Doanh nghiệp không thể phát triển vượt quá dung lượng nội tâm của người chủ.

Nếu người chủ luôn rối loạn, doanh nghiệp sẽ rối loạn.
Nếu người chủ quá tải, hệ thống sẽ tắc nghẽn.

BaBinh Alvara không chỉ là một doanh nhân. Chị còn là một người vợ và một người mẹ. Việc cùng lúc gánh nhiều vai trò buộc chị phải có năng lực quản trị bản thân rất cao.

Điều tôi nể ở chị là chị không tách rời công việc và gia đình, mà dùng kỷ luật để dung hòa cả hai:

  • Kỷ luật trong ra quyết định, để không tiêu hao năng lượng cho những việc dây dưa.
  • Kỷ luật trong sự hiện diện: khi ở bên con là trọn vẹn bên con, không mang doanh nghiệp về bàn ăn.
  • Kỷ luật trong việc nghỉ ngơi và học tập, để tái tạo năng lượng dài hạn.

Chị hiểu rất rõ: nếu hậu phương (gia đình – nội tâm) sụp đổ, tiền tuyến (doanh nghiệp) cũng không thể đứng vững. Đây không phải triết lý đạo đức, mà là một nguyên lý vận hành thực tế.


4. Từ “làm thay” sang “kiến tạo” – bước ngoặt của tự do

Rất nhiều chủ doanh nghiệp bị mắc kẹt vì họ giỏi làm, nhưng chưa chuyển sang giỏi thiết kế. Họ trở thành “người làm thuê cao cấp” cho chính doanh nghiệp của mình.

BaBinh Alvara đã có một bước ngoặt quan trọng: dừng làm thay và bắt đầu kiến tạo hệ thống.

Chị không tuyển người về để sai vặt.
Chị tuyển người để vận hành một cấu trúc rõ ràng mà chị thiết kế ra.

Điểm đáng chú ý là chị mạnh dạn trao quyền cho đội ngũ nhân sự bản địa, đi kèm với:

  • Phân vai cực kỳ rõ ràng: ai chịu trách nhiệm phần nào.
  • Đào tạo thực chiến dựa trên quy trình, không phải lý thuyết suông.
  • Tiêu chuẩn hóa cách ra quyết định để nhân sự không phụ thuộc vào cảm xúc của sếp.

Mục tiêu của chị không phải “rảnh việc”, mà là rảnh khỏi sự vụ để làm đúng vai trò của người lãnh đạo: nhìn xa, giữ văn hóa và định hướng tương lai.


5. Kỷ luật nội tâm – thứ không thể sao chép nhưng quyết định tất cả

Nhiều người hỏi:
“Vì sao có những doanh nghiệp nhìn bên ngoài rất giống nhau, nhưng kết quả lại khác xa?”

Câu trả lời thường không nằm ở chiến lược, mà nằm ở con người đứng đầu.

Kỷ luật nội tâm của BaBinh Alvara thể hiện ở những điều rất nhỏ nhưng rất khó:

  • Không phản ứng vội khi gặp áp lực.
  • Không ra quyết định lớn trong trạng thái mệt mỏi.
  • Không hy sinh giá trị dài hạn để đổi lấy lợi ích ngắn hạn.

Chính sự kỷ luật này tạo ra một doanh nghiệp tăng trưởng trong sự tĩnh tại – không hỗn loạn, không đốt cháy giai đoạn, không đánh đổi gia đình hay sức khỏe.


6. Góc nhìn của tôi: đừng tìm “cân bằng”, hãy xây kỷ luật

Rất nhiều phụ nữ kinh doanh tìm đến tôi và hỏi:
“Làm sao để cân bằng giữa gia đình và sự nghiệp?”

Quan sát hành trình của BaBinh Alvara, tôi ngày càng tin rằng:
cân bằng không đến từ sự cố gắng chia đều thời gian, mà đến từ kỷ luật và ranh giới rõ ràng.

  • Ranh giới trong vai trò.
  • Ranh giới trong cảm xúc.
  • Ranh giới trong tham vọng.

Khi doanh nghiệp đang “ăn mòn” cuộc sống cá nhân, đó không phải do bạn thiếu năng lực, mà do hệ thống và tư duy làm chủ cần được tái cấu trúc.


7. Thành công không cần đánh đổi

BaBinh Alvara không xây dựng hình ảnh một nữ lãnh đạo “thét ra lửa”.
Chị xây dựng hình ảnh một người lãnh đạo tỉnh thức.

Hành trình của chị cho tôi – và cho rất nhiều phụ nữ kinh doanh – một niềm tin rất rõ:

Chúng ta hoàn toàn có thể xây dựng một sự nghiệp mạnh mẽ mà không cần hy sinh gia đình, sức khỏe hay sự bình an nội tâm.

Điều kiện tiên quyết nằm ở hai chữ tưởng như khô khan, nhưng lại vô cùng sống động: kỷ luật.

  • Kỷ luật để làm đúng việc.
  • Kỷ luật để trao đúng quyền.
  • Và kỷ luật để biết đâu là điểm dừng của tham vọng.

Kết luận

Khi kỷ luật nội tâm đủ sâu, doanh nghiệp sẽ đủ vững.
Khi người lãnh đạo đủ tỉnh táo, tổ chức sẽ đủ an toàn để phát triển.

Đó chính là giá trị lớn nhất mà tôi nhìn thấy từ hành trình của BaBinh Alvara – một người phụ nữ chọn xây doanh nghiệp từ bên trong, để thành công không còn là sự đánh đổi, mà là sự đồng hành lâu dài giữa sự nghiệp, gia đình và chính mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *