
Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những chiến khăn
Trong suốt hành trình làm việc với các chủ doanh nghiệp và đội ngũ lãnh đạo, tôi luôn tin rằng: một con người có thể đi xa hay không không nằm ở tốc độ, mà nằm ở cách họ xây nền và giữ nền. Nền ở đây không chỉ là mô hình kinh doanh, mà là hệ giá trị, là nhịp sống, là cách họ đối diện với áp lực và lựa chọn mỗi ngày.
Khi quan sát hành trình của Tạ Kỳ Anh, tôi không nhìn cô bằng lăng kính “một nữ giám đốc thành công”. Tôi nhìn cô như một case study điển hình của kinh doanh tử tế – nơi tăng trưởng không được đánh đổi bằng sự kiệt sức, niềm tin hay gia đình.
Bài viết này là những ghi chép và chiêm nghiệm của tôi, không nhằm tô vẽ hình ảnh, mà để soi chiếu một con đường kinh doanh đang ngày càng hiếm: làm thật – đi chậm – nhưng đủ bền để người khác có thể theo sau.
1. Một người phụ nữ không đi theo lộ trình được “vẽ sẵn”
Tạ Kỳ Anh không bước vào kinh doanh với những danh xưng hay bệ phóng sẵn có. Cô đi lên từ bán hàng và làm việc thực tế, trải qua nhiều giai đoạn va chạm với thị trường, với con người, với áp lực doanh thu và kỳ vọng.
Chính những năm tháng làm việc cường độ cao ấy giúp cô sớm nhận ra một điều rất quan trọng:
Kiếm tiền không quá khó, nhưng tạo ra một dòng tiền ổn định, có thể duy trì và nhân rộng mới là bài toán thật sự.
Từ góc nhìn nhân sự, đây là khác biệt lớn giữa người “bán được hàng” và người có năng lực xây hệ thống. Rất nhiều người thành công ngắn hạn, nhưng không đủ nền để đi đường dài. Kỳ Anh thì khác. Cô chọn quan sát, học hỏi và tích lũy trước khi mở rộng.
2. Từ trải nghiệm cá nhân đến sự thấu cảm khi đào tạo
Một điểm khiến tôi đánh giá cao Tạ Kỳ Anh là sự thấu cảm rất thật với người mới kinh doanh. Cô hiểu rõ những nỗi lo rất đời:
- Thiếu hệ thống, không biết bắt đầu từ đâu
- Làm rất nhiều nhưng kết quả không đều
- Dễ kiệt sức vì ôm quá nhiều vai trò
Chính trải nghiệm cá nhân giúp cô không đứng ở vị trí “người truyền cảm hứng nói cho hay”, mà ở vị trí người hướng dẫn biết người học đang vướng ở đâu.
Từ góc độ quản trị con người, đây là nền tảng quan trọng để một người có thể đào tạo người khác một cách thực tế, không phán xét và không tạo ảo tưởng.
3. FFE Group và lựa chọn phát triển từ nền tảng thực tế
Năm 2022, Tạ Kỳ Anh thành lập FFE Group và đảm nhận vai trò Giám đốc Đào tạo.
Thay vì mở rộng quá nhanh, cô tập trung vào một hướng đi rất rõ ràng:
xây dựng các chương trình huấn luyện bán hàng – marketing – tư duy kinh doanh theo hướng dễ triển khai, có kỷ luật và phù hợp với người bận rộn.
Thông qua hệ thống đào tạo và đồng hành, cô đã hỗ trợ hàng chục nghìn người trên nhiều tỉnh thành tiếp cận mô hình kinh doanh máy lọc nước FFE một cách bài bản hơn.
Điều đáng nói không nằm ở con số, mà ở triết lý phía sau:
- Không bán giấc mơ làm giàu nhanh
- Không thúc ép tốc độ vượt quá khả năng của người học
- Nhấn mạnh vào quy trình – sự duy trì – tính bền vững
Dưới góc nhìn quản trị, đây là lựa chọn khó. Bởi khi bạn chọn tăng trưởng từ nền tảng thực tế, bạn buộc phải:
- Chuẩn hóa cách làm việc
- Quản trị kỳ vọng của đội ngũ
- Không phụ thuộc vào cảm xúc hay “ngôi sao” cá nhân
Nhưng chính lựa chọn đó giúp tổ chức đứng vững lâu hơn.
4. Phong cách đào tạo: rõ ràng, thực tế và có trách nhiệm
Trong giai đoạn 2023–2024, Tạ Kỳ Anh trực tiếp đứng lớp tại nhiều chương trình đào tạo. Điểm chung trong cách cô giảng dạy là ngắn gọn, tập trung vào việc làm được.
Cô không dành nhiều thời gian cho lý thuyết suông. Thay vào đó, cô nhấn mạnh ba trục chính:
- Kỷ luật trong hành động – làm đều, làm đúng, không đốt sức
- Tối ưu thời gian – đặc biệt cho người nhiều vai trò
- Xây thu nhập song song – không đặt tất cả vào một điểm rủi ro
Cách tiếp cận này rất phù hợp với:
- Người đi làm
- Người kinh doanh nhỏ
- Các bà mẹ trẻ
Họ không thiếu nỗ lực. Điều họ thiếu là một cấu trúc đủ rõ để không bị quá tải.
Từ góc nhìn nhân sự, một mô hình đào tạo có trách nhiệm là mô hình:
- Không tạo ảo tưởng thành công nhanh
- Không đẩy người học vào nhịp độ vượt sức
- Giúp họ đi chậm hơn, nhưng bền hơn
5. Khi thành công đặt ra bài toán thời gian và gia đình
Phía sau hình ảnh một nữ giám đốc quyết liệt là những giai đoạn rất đời thường. Tạ Kỳ Anh từng giống nhiều người thành đạt khác: thu nhập tốt nhưng thời gian cho gia đình rất ít.
Cô đã đứng trước lựa chọn quen thuộc:
- Hoặc tiếp tục chạy nhanh và đánh đổi
- Hoặc chậm lại để tổ chức lại cuộc sống
Cô chọn con đường khó hơn: tái cấu trúc nhịp sống.
Bắt đầu từ những điều rất nhỏ, rất đời – như bữa ăn gia đình. Với cô, bữa ăn không chỉ là dinh dưỡng. Đó là thời gian kết nối và hiện diện thật sự.
Ở góc nhìn của tôi, đây là dấu hiệu của một người trưởng thành trong lãnh đạo. Bởi người không quản trị được đời sống cá nhân sẽ rất khó quản trị bền vững một tổ chức.
6. Eagle Camp và quá trình rèn luyện kỷ luật nội tâm
Song song với công việc, Tạ Kỳ Anh tham gia Eagle Camp, cụ thể là Eagle Camp 23 và 24. Cô cũng là thành viên của EAGLE Couple.
Đây là môi trường rèn luyện rất khắt khe, nơi người tham gia liên tục phải:
- Rà soát lại tư duy lãnh đạo
- Nhìn thẳng vào giới hạn của bản thân
- Xây dựng kỷ luật nội tâm thay vì tìm động lực ngắn hạn
Dưới góc nhìn chuyên môn, tôi cho rằng đây là một lựa chọn mang tính dài hạn. Không phải để “truyền cảm hứng”, mà để nâng cấp năng lực tự quản trị – yếu tố cốt lõi của người đi đường dài.
7. Một hình ảnh không cần phóng đại
Ngày hôm nay, Tạ Kỳ Anh không cần xuất hiện bằng những khẩu hiệu lớn. Giá trị của cô không nằm ở tốc độ hay sự hào nhoáng, mà ở sự nhất quán giữa điều cô nói và cách cô sống.
Cô đã đi qua:
- Va chạm thực tế
- Áp lực tăng trưởng
- Bài toán thời gian – gia đình – sự nghiệp
Và lựa chọn của cô luôn là tối ưu thay vì đánh đổi.
Với tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những chiến khăn – Tạ Kỳ Anh là hình ảnh của một nữ doanh nhân tạo được sự tin cậy dài hạn. Không phải bằng lời hứa, mà bằng một hành trình đủ thật để người khác soi vào và học theo.
Kết luận: Kinh doanh tử tế là một lựa chọn có ý thức
Trong một thị trường nơi nhiều người sẵn sàng chạy nhanh để nổi bật, hành trình của Tạ Kỳ Anh nhắc chúng ta về một sự thật giản dị:
Kinh doanh tử tế không giúp bạn đi nhanh nhất, nhưng giúp bạn đi xa nhất mà không đánh mất chính mình.
Và đó, theo tôi, mới là thước đo sâu nhất của thành công.