Nguyễn Thị Thanh Hoa và năng lực giữ nghề cho người làm spa

Có một sự thật rất ít được nói ra trong ngành spa:
Rất nhiều người rời nghề không phải vì họ kém tay nghề, mà vì họ cạn năng lượng để tiếp tục yêu nghề.

Tôi đã gặp, đã trò chuyện và đã chứng kiến không ít chủ spa – những người từng bắt đầu với sự háo hức, đam mê và rất nhiều hy vọng – dần trở nên mệt mỏi, khô cứng và mất phương hướng. Bên ngoài, họ vẫn giữ hình ảnh chỉn chu, chuyên nghiệp. Nhưng bên trong, họ là những con người đang gồng mình trong im lặng.

Trong bối cảnh đó, hành trình của Nguyễn Thị Thanh Hoa khiến tôi dừng lại rất lâu để quan sát. Không phải vì chị làm spa lớn đến đâu, hay đào tạo được bao nhiêu người. Mà vì chị đang làm một việc rất khó gọi tên nhưng vô cùng quan trọng:
giữ nghề cho người làm spa bằng cách giữ lại năng lượng cảm xúc của họ.


1. Khi nghề spa không còn “nhẹ nhàng” như người ngoài vẫn nghĩ

Người ngoài ngành thường nhìn spa bằng một lăng kính khá lý tưởng:
không gian thơm mùi tinh dầu, ánh đèn dịu, nhạc nhẹ, con người nói chuyện nhỏ nhẹ và làn da ngày một đẹp hơn.

Nhưng người trong nghề thì hiểu rõ, phía sau vẻ ngoài đó là một cường độ lao động cảm xúc rất lớn.

Người làm spa mỗi ngày phải đối diện với:

  • khách hàng mang theo tự ti về ngoại hình, lo lắng về tuổi tác, kỳ vọng vào kết quả “nhanh – rõ – đẹp”,
  • những làn da khó, tiến triển chậm, dễ phát sinh phàn nàn,
  • cảm xúc tiêu cực của khách hàng vô thức trút lên người làm dịch vụ.

Còn với chủ spa, áp lực còn chồng thêm nhiều tầng:

  • vừa làm kỹ thuật, vừa tư vấn, vừa giải quyết sự cố,
  • vừa lo doanh thu, chi phí, nhân sự,
  • vừa phải giữ hình ảnh “luôn ổn – luôn tích cực – luôn chuyên nghiệp”.

Lâu dần, rất nhiều người rơi vào trạng thái:

  • mệt nhưng không dám thừa nhận,
  • chán nghề nhưng không biết thoát ra bằng cách nào,
  • nghi ngờ chính mình nhưng vẫn phải tiếp tục, vì đã lỡ đi quá xa.

Ở góc nhìn của tôi, đây không còn là câu chuyện tay nghề.
Đây là khủng hoảng cảm xúc nghề nghiệp.


2. Điều khiến tôi chú ý ở Nguyễn Thị Thanh Hoa: bắt đầu từ con người, không phải mô hình

Quan sát cách Nguyễn Thị Thanh Hoa đồng hành cùng học viên, tôi nhận ra một điểm rất khác so với nhiều chương trình đào tạo spa hiện nay.

Chị không bắt đầu bằng những câu hỏi quen thuộc như:

  • “Spa của bạn đang ở quy mô nào?”
  • “Doanh thu hiện tại bao nhiêu?”
  • “Mục tiêu năm nay là mở thêm mấy cơ sở?”

Thay vào đó, chị thường hỏi:

  • “Bạn còn yêu nghề không?”
  • “Bạn đang mệt nhất ở điểm nào?”
  • “Điều gì khiến bạn muốn bỏ cuộc trong thời gian gần đây?”

Những câu hỏi này không giúp tăng doanh thu ngay, nhưng lại chạm thẳng vào gốc rễ:
liệu người làm spa đó còn đủ năng lượng cảm xúc để tiếp tục hay không.

Với tôi, đây là sự khác biệt rất lớn. Bởi trong ngành dịch vụ, nếu con người bên trong đã cạn, thì mọi mô hình bên ngoài chỉ là lớp vỏ.


3. Không phải ai cũng cần “cố thêm” – và đó là sự tử tế hiếm có

Một điểm khiến tôi đặc biệt tôn trọng Nguyễn Thị Thanh Hoa là:
chị không cổ vũ việc cố gắng bằng mọi giá.

Trong nhiều trường hợp, chị thẳng thắn nói với học viên rằng:

  • “Giai đoạn này bạn đang làm quá sức mình.”
  • “Có lẽ bạn cần thu nhỏ lại, nghỉ ngơi trước khi nghĩ đến mở rộng.”
  • “Bạn chưa cần chạy nhanh. Bạn cần hồi phục.”

Nghe thì có vẻ “ngược đời” trong một thị trường luôn hô hào bứt phá. Nhưng thực tế, chính sự thẳng thắn này đã giúp nhiều người:

  • không bỏ nghề trong cay đắng,
  • không mang theo cảm giác thất bại,
  • có cơ hội quay lại nghề trong trạng thái lành hơn.

Từ góc nhìn nhân sự, đây là năng lực phân biệt rất tinh tế:
phân biệt giữa cố gắng lành mạnhcố chấp gây tổn thương.


4. Giữ nghề không phải bằng động lực, mà bằng nhịp độ phù hợp

Một sai lầm rất phổ biến của người làm spa hiện nay là:

  • thấy người khác mở rộng nhanh → sốt ruột,
  • thấy thị trường cạnh tranh → tự ép mình tăng tốc,
  • thấy mình đi chậm → nghi ngờ giá trị bản thân.

Nguyễn Thị Thanh Hoa giúp học viên nhìn nghề bằng một lăng kính khác:
spa không phải là cuộc đua tốc độ, mà là hành trình dài cần nhịp độ phù hợp.

Có người:

  • phù hợp làm nhỏ nhưng sâu,
  • chăm kỹ từng khách hàng,
  • sống tốt với nghề trong nhiều năm.

Có người:

  • phù hợp mở rộng,
  • nhưng chỉ khi đã có đội ngũ và hệ thống đủ vững.

Có người:

  • cần vài năm tích lũy,
  • trước khi đủ nội lực để bước sang giai đoạn mới.

Ở góc độ quản trị, đây là tư duy cá nhân hóa con đường nghề nghiệp, thay vì áp một khuôn mẫu thành công chung cho tất cả.


5. Khi đào tạo spa không còn là “truyền kỹ thuật”

Trong các chương trình đồng hành, điều Nguyễn Thị Thanh Hoa làm nhiều nhất không phải là dạy thêm kỹ thuật mới.

Chị tập trung giúp người học:

  • hiểu giới hạn thật sự của bản thân,
  • phân biệt rõ: mình mệt vì thiếu kỹ năng hay vì quá tải cảm xúc,
  • xây lại mối quan hệ lành mạnh với chính nghề mình đang làm.

Tôi gọi đây là đào tạo năng lực tự điều chỉnh – một kỹ năng cực kỳ quan trọng trong ngành dịch vụ, nhưng lại thường bị bỏ quên.

Người có kỹ thuật giỏi nhưng không biết tự điều chỉnh cảm xúc sẽ rất dễ:

  • làm nhanh,
  • kiếm tiền sớm,
  • nhưng cũng cạn kiệt rất nhanh.

Người giữ được nghề lâu, thường không phải người ồn ào nhất, mà là người hiểu mình đủ sâu.


6. Người giữ nghề thường không đứng trên sân khấu

Quan sát thị trường spa, ta rất dễ bị thu hút bởi:

  • những người mở chuỗi nhanh,
  • doanh thu lớn,
  • truyền thông mạnh,
  • hình ảnh cá nhân được xây dựng rất tốt.

Nhưng những người giữ được nghề lâu nhất, lại thường không nằm trong nhóm đó.

Nguyễn Thị Thanh Hoa là một trường hợp như vậy.

Chị không xuất hiện như một “ngôi sao ngành spa”.
Nhưng lại là người mà rất nhiều chủ spa tìm đến khi:

  • họ mệt nhất,
  • họ hoang mang nhất,
  • họ không còn biết nên đi tiếp hay dừng lại.

Ở góc nhìn của tôi, đây chính là vai trò của:
người giữ nền cảm xúc cho cộng đồng nghề – âm thầm nhưng vô cùng quan trọng.


7. Khi người làm spa được phép yếu đi một chút

Một điều tôi đánh giá rất cao ở Nguyễn Thị Thanh Hoa là:
chị cho phép người làm spa được yếu, được chậm, được sai.

Không phải để bao biện.
Mà để họ không tự đánh mất mình trong hành trình làm nghề.

Rất nhiều người rời spa không phải vì họ không giỏi,
mà vì họ không còn cảm thấy mình được là con người,
mà chỉ là một “cỗ máy phục vụ”.

Giữ lại cảm giác được làm người – chính là giữ nghề.


8. Góc nhìn của tôi: Giữ nghề cũng là một dạng lãnh đạo

Nếu phải gọi tên điều Nguyễn Thị Thanh Hoa đang làm, tôi sẽ gọi đó là:
lãnh đạo cảm xúc cho ngành spa.

Không bằng khẩu hiệu động lực.
Không bằng lời hứa làm giàu nhanh.

Mà bằng sự thấu hiểu rất sâu những gì người làm spa đang phải gánh:

  • sự mệt mỏi không tên,
  • áp lực không được nói ra,
  • và nỗi sợ phải bỏ nghề khi chưa kịp hiểu mình sai ở đâu.

Kết luận: Nghề chỉ bền khi con người còn đủ năng lượng để yêu nó

Spa là ngành của sự chăm sóc.
Nhưng nếu người chăm sóc bị cạn kiệt, nghề sẽ không thể bền.

Nguyễn Thị Thanh Hoa không chỉ xây spa.
Chị đang âm thầm giữ cho rất nhiều người không rời bỏ nghề trong tổn thương.

Ở góc nhìn của tôi, đó là một giá trị rất lớn.
Và cũng là một năng lực rất hiếm trong ngành spa hiện nay.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *