
Trong rất nhiều năm làm việc và quan sát các mô hình kinh doanh do phụ nữ dẫn dắt, tôi luôn bị thu hút bởi một kiểu người rất đặc biệt: những người không cần nói lớn, nhưng đủ vững để đi rất xa. Họ không gây ấn tượng bằng tốc độ hay những con số hào nhoáng ban đầu, mà bằng cách họ tồn tại, đứng vững và lớn lên theo thời gian.
Nguyễn Thị Thanh Hoa là một người như vậy.
Câu chuyện của Hoa, nếu nhìn thoáng qua, có thể được xếp vào nhóm “đi lên từ khó khăn”. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đây là một hành trình xây giá trị có chủ đích, nơi mỗi lựa chọn đều được đặt trên nền tảng kỷ luật, sự tử tế và trách nhiệm dài hạn với nghề spa – một ngành vừa nhiều cơ hội, vừa đầy cạm bẫy.
Bài viết này không nhằm kể lại một tiểu sử quen thuộc. Tôi muốn nhìn hành trình của Thanh Hoa từ góc độ xây nền – điều mà rất nhiều người làm spa hiện nay còn thiếu, và cũng là điều quyết định ai có thể đi đường dài.
1. Xuất phát điểm không thuận lợi – nhưng là mảnh đất tốt để rèn nội lực
Nguyễn Thị Thanh Hoa sinh năm 1993, lớn lên tại Sóc Sơn – một vùng ngoại thành Hà Nội, nơi cuộc sống không dư dả và cơ hội không sẵn có. Tuổi thơ của chị gắn với sự thiếu thốn, với việc phải tự lập sớm hơn nhiều bạn bè đồng trang lứa.
Nhưng điều tôi đánh giá cao không nằm ở hoàn cảnh đó, mà ở cách chị nhìn hoàn cảnh.
Hoa không xem nghèo khó là lý do để biện minh. Chị cũng không lãng mạn hóa nó. Chị xem đó là thực tế buộc mình phải:
- chịu trách nhiệm sớm hơn,
- suy nghĩ dài hạn hơn,
- và không cho phép bản thân sống dựa dẫm.
Trong quản trị nhân sự, tôi thường thấy một điểm chung ở những người có khả năng đi xa: họ không trông chờ được cứu. Họ hiểu rằng nếu mình không tự đứng vững, không ai có thể làm điều đó thay mình. Thanh Hoa mang rất rõ tinh thần này ngay từ những năm đầu bước vào đời.
2. Khi khát vọng thay đổi không đến từ tham vọng, mà từ nhu cầu sống tử tế
Không phải ai khởi nghiệp cũng bắt đầu bằng “giấc mơ lớn”. Với Thanh Hoa, động lực ban đầu rất giản dị: muốn làm chủ cuộc sống của mình, muốn không bị động trước hoàn cảnh.
Nhưng chính sự giản dị đó lại giúp chị không bị cuốn vào những quyết định nóng vội. Mỗi bước đi của Hoa đều được cân nhắc kỹ:
- nếu làm, phải làm đến nơi đến chốn;
- nếu chọn nghề, phải gắn bó đủ lâu để hiểu bản chất;
- nếu kiếm tiền, phải kiếm bằng cách mình có thể ngủ yên mỗi tối.
Từ góc nhìn của tôi, đây là dạng động lực bền, khác hoàn toàn với tham vọng bốc đồng. Nó không tạo ra bứt phá nhanh, nhưng tạo ra sức chịu đựng rất cao – thứ cực kỳ quan trọng trong ngành spa.
3. Lựa chọn ngành Spa – lựa chọn con đường của sự tử tế
Giữa rất nhiều hướng đi, Thanh Hoa chọn spa. Nhưng chị không chọn spa vì trào lưu, càng không vì viễn cảnh “kiếm tiền nhanh”.
Ngay từ đầu, chị đã nhìn spa như:
- một nghề chạm trực tiếp vào cảm xúc và sự tự tin của phụ nữ,
- một không gian mà chỉ cần làm sai một chút cũng có thể để lại hệ quả dài lâu cho khách hàng.
Chính vì vậy, Hoa luôn đặt ra cho mình một nguyên tắc rất rõ:
không làm spa bằng sự cẩu thả, không tư vấn bằng sự mập mờ, và không đánh đổi đạo đức để tăng doanh thu.
Trong ngành dịch vụ, đặc biệt là spa, rất nhiều mô hình sụp đổ không phải vì thiếu khách, mà vì mất niềm tin. Thanh Hoa hiểu rất rõ điều này. Chị xây mối quan hệ với khách hàng bằng:
- sự lắng nghe,
- sự nhất quán trong chất lượng,
- và thái độ tôn trọng, kể cả khi phải từ chối những yêu cầu không phù hợp.
4. Kỷ luật làm nghề – thứ tạo nên uy tín thật
Những năm đầu làm spa, Hoa không có đội ngũ lớn, không có hệ thống hỗ trợ. Mỗi sai sót đều phải tự gánh. Chính điều đó buộc chị hình thành một thứ rất quan trọng: kỷ luật nghề nghiệp.
Kỷ luật ở đây không phải là cứng nhắc, mà là:
- không bỏ qua những chi tiết nhỏ trong quy trình,
- không làm nhanh cho xong,
- không “linh động” theo cảm xúc.
Tôi từng thấy nhiều chủ spa rất giỏi kỹ thuật, nhưng lại thiếu kỷ luật trong vận hành. Điều đó khiến chất lượng lúc cao lúc thấp, nhân sự hoang mang, và chủ thì kiệt sức. Thanh Hoa chọn con đường ngược lại: chậm hơn một chút, nhưng chắc chắn.
Uy tín của chị không đến từ quảng cáo rầm rộ, mà từ sự quay lại đều đặn của khách hàng – một chỉ số mà mọi doanh nghiệp dịch vụ đều hiểu giá trị của nó.
5. Từ người làm nghề sang người đào tạo – bước chuyển của tư duy hệ thống
Sau nhiều năm làm nghề, Thanh Hoa bắt đầu mở rộng vai trò: đào tạo và đồng hành cùng các chủ spa khác. Đây là một bước chuyển rất quan trọng, bởi nó đòi hỏi người đứng đầu phải thay đổi tư duy.
Chị không dạy:
- cách “nổ doanh thu” trong vài tháng,
- hay công thức làm giàu nhanh.
Chị tập trung vào:
- tư duy làm nghề bài bản,
- cách chuẩn hóa quy trình,
- và cách xây mô hình spa không phụ thuộc hoàn toàn vào sức của chủ.
Trong hơn 5 năm, chị đã hỗ trợ hàng trăm chủ spa – nhiều người bắt đầu với nguồn lực rất hạn chế. Điều tôi đánh giá cao là chị không tạo ra sự phụ thuộc. Chị giúp họ hiểu nghề, hiểu hệ thống, để họ tự đứng vững.
Dưới góc nhìn quản trị, đây là cách làm của người xây hệ sinh thái, không phải người bán kiến thức ngắn hạn.
6. Khát vọng thương hiệu Spa Việt – giấc mơ có nền tảng
Từ chính những trải nghiệm thực tế, Thanh Hoa nuôi dưỡng mong muốn xây dựng thương hiệu mỹ phẩm nội địa dành riêng cho ngành spa Việt. Không phải để chạy theo danh xưng, mà để giải quyết một bài toán rất thật:
sản phẩm phù hợp với làn da phụ nữ Việt, minh bạch và có thể kiểm soát chất lượng.
Chị hiểu rất rõ:
- thương hiệu không thể xây trong ngày một ngày hai,
- uy tín không thể mua bằng tiền,
- và sự nhất quán mới là thứ giữ thương hiệu sống lâu.
Tôi tin rằng chính cách chị đi chậm, tích lũy đủ lâu, sẽ là lợi thế lớn nhất nếu một ngày thương hiệu đó ra đời.
7. Góc nhìn của tôi: Vì sao đây là một hành trình đáng trân trọng?
Dưới góc nhìn của tôi – một người làm về con người và hệ thống – hành trình của Nguyễn Thị Thanh Hoa đáng trân trọng không phải vì:
- chị đi nhanh,
- hay vì những con số tăng trưởng.
Mà vì:
- chị không đánh đổi giá trị để lấy kết quả ngắn hạn,
- chị giữ được sự tử tế trong một ngành rất dễ bị thương mại hóa quá mức,
- và chị đủ kiên nhẫn để xây nền trước khi nghĩ đến mở rộng.
Với những ai đang làm trong ngành spa, câu chuyện này là một lời nhắc rất nhẹ nhưng rất thật:
ngành này hoàn toàn có thể mang lại một cuộc sống đáng tự hào, nếu bạn đủ yêu nghề và đủ bền bỉ để đi đến cùng.
Kết luận: Giá trị bền vững luôn được xây trong thầm lặng
Nguyễn Thị Thanh Hoa không phải là hình mẫu của thành công ồn ào. Chị là hình mẫu của sự trưởng thành nghề nghiệp – thứ đến từ kỷ luật, sự tỉnh táo và trách nhiệm dài hạn.
Trong một thị trường nhiều biến động, nơi người ta dễ bị cuốn theo tốc độ, hành trình của Hoa nhắc chúng ta rằng:
đi chậm không đáng sợ, chỉ đáng sợ là đi nhanh mà không có nền.
Và đó chính là lý do tôi tin rằng, con đường mà Nguyễn Thị Thanh Hoa đang đi sẽ còn rất dài – và rất vững.