
Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” từ con người, công nghệ và giá trị bền vững
Trong vài năm trở lại đây, AI trở thành một từ khóa gần như phủ sóng toàn bộ thế giới công nghệ và marketing. Ở đâu cũng nói về AI. Sản phẩm nào cũng gắn chữ AI. Nhưng càng quan sát lâu, tôi càng nhận ra một nghịch lý: AI càng nhiều, người dùng phổ thông càng mệt.
Họ mệt vì quá nhiều công cụ.
Họ mệt vì phải học quá nhiều thứ.
Họ mệt vì công nghệ – thứ sinh ra để hỗ trợ – lại trở thành một gánh nặng mới.
Trong bối cảnh đó, hành trình của Lê Đức Anh với QVID khiến tôi đặc biệt chú ý. Không phải vì sản phẩm này “ngầu” hơn các công cụ AI khác, mà vì nó đi ngược lại xu hướng phô diễn công nghệ. QVID chọn giải một bài toán rất đời: nỗi đau của người làm nội dung.
Với tôi – một người luôn nhìn công nghệ dưới lăng kính con người và vận hành – đây là một case đáng để dừng lại phân tích kỹ.
1. Khi AI phát triển quá nhanh, người dùng lại tụt lại phía sau
Nếu bạn là một content creator, một chủ shop online, hay một người xây dựng thương hiệu cá nhân, bạn sẽ rất quen với cảm giác này:
- Muốn tạo ảnh → phải học Midjourney
- Muốn làm video động → chuyển sang một công cụ khác
- Muốn lồng tiếng → lại thêm một nền tảng
- Muốn chỉnh sửa → thêm một phần mềm nữa
Kết quả là gì?
Thay vì dành thời gian cho sáng tạo và bán hàng, người dùng bị mắc kẹt trong việc học tool. File qua file lại. Quy trình rời rạc. Sự hứng khởi ban đầu nhanh chóng bị thay thế bằng mệt mỏi.
Đây chính là “điểm đau” mà rất nhiều founder công nghệ không nhìn thấy, hoặc nhìn thấy nhưng bỏ qua. Bởi họ quá bận chạy theo cuộc đua: ai có công nghệ mới hơn, ai có thuật toán phức tạp hơn.
Lê Đức Anh thì không chọn con đường đó.
2. Một founder từng “đi qua hào quang” nên không còn bị mê hoặc bởi hào nhoáng
Điều quan trọng để hiểu QVID là phải hiểu hành trình của người đứng sau nó.
Lê Đức Anh không phải một founder “mới vào nghề”. Anh từng trải qua nhiều làn sóng công nghệ lớn: từ Game 3D cho tới Blockchain. Anh đã từng ở trong những giai đoạn mà công nghệ được tung hô, dòng tiền đổ vào, kỳ vọng tăng rất cao.
Chính những trải nghiệm đó khiến anh không còn dễ bị cuốn theo sự hào nhoáng của công nghệ mới.
Ở góc nhìn của tôi, đây là dấu hiệu của một founder đã trưởng thành:
- Không còn hỏi “công nghệ này có hot không?”
- Mà hỏi “người dùng có đỡ khổ hơn không?”
Với OceanLabs và QVID, Lê Đức Anh không xây sản phẩm để gây choáng ngợp. Anh xây sản phẩm để dọn dẹp sự hỗn độn mà chính làn sóng AI đang tạo ra.
3. QVID và triết lý “Less is More” trong kỷ nguyên AI
Nếu phải dùng một cụm từ để mô tả QVID, tôi sẽ chọn: Less is More.
QVID không cố gắng trở thành:
- Công cụ AI mạnh nhất
- Hay nền tảng có nhiều tính năng nhất
Thay vào đó, QVID tập trung vào một điều rất cụ thể:
👉 Gộp những gì người dùng cần nhất vào một dòng chảy mượt mà.
Người dùng của QVID không phải là:
- Chuyên gia kỹ xảo
- Hay đội ngũ sản xuất phim chuyên nghiệp
Họ là:
- Người bán hàng online
- Người làm nội dung cá nhân
- Người xây thương hiệu nhưng không có kỹ năng dựng video phức tạp
Với nhóm này, điều họ cần không phải là 100 tính năng. Thứ họ cần là:
- Làm nhanh
- Dễ dùng
- Ra video có thể sử dụng ngay cho bán hàng và marketing
Ở góc nhìn quản trị sản phẩm, đây là một lựa chọn rất tỉnh táo. Không phục vụ tất cả, mà phục vụ đúng người.
4. Khi công nghệ phải nằm trong cấu trúc vận hành rõ ràng
Một sai lầm phổ biến của rất nhiều sản phẩm AI là: có công nghệ, nhưng thiếu cấu trúc vận hành.
Người dùng có thể:
- Tạo ra một sản phẩm đẹp
- Nhưng không biết dùng nó vào đâu
- Không gắn được với mục tiêu kinh doanh thực tế
QVID thì khác. Ngay từ đầu, tư duy của Lê Đức Anh đã gắn AI vào một quy trình sử dụng rõ ràng:
- Tạo nội dung → chỉnh sửa → xuất bản → phục vụ bán hàng
AI không đứng riêng lẻ. Nó nằm trong dòng chảy công việc hàng ngày của người dùng.
Điều này có rất nhiều điểm tương đồng với cách tôi nhìn về quản trị và nhân sự:
👉 Công cụ chỉ tạo ra giá trị khi nó nằm trong một hệ thống có cấu trúc.
5. Một founder “hands-on” nhưng không rơi vào tháp ngà kỹ thuật
Một điểm khiến tôi đánh giá rất cao Lê Đức Anh là phong cách làm sản phẩm của anh.
Anh vẫn trực tiếp code.
Nhưng anh không code trong tháp ngà.
Anh:
- Vừa code
- Vừa đọc dữ liệu marketing
- Vừa quan sát hành vi người dùng
Anh không mắc kẹt trong vai trò kỹ sư thuần túy.
Cũng không bay bổng trong vai trò “người truyền cảm hứng”.
Đây là dấu hiệu của một founder đã đi qua đủ sai lầm để hiểu rằng:
Sản phẩm tốt không phải là sản phẩm founder thích, mà là sản phẩm người dùng cần.
6. Góc nhìn của tôi: từ “Tech-Driven” sang “Value-Driven”
Từ góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung – câu chuyện của Lê Đức Anh là một ví dụ rất rõ cho sự chuyển dịch quan trọng trong giới công nghệ:
- Từ Tech-Driven (lấy công nghệ làm trung tâm)
- Sang Value-Driven (lấy giá trị người dùng làm trung tâm)
Rất nhiều founder công nghệ tìm đến tôi với mong muốn xây team mạnh, tuyển kỹ sư giỏi, làm tính năng “khủng”. Nhưng câu hỏi tôi thường đặt lại là:
“Team của bạn có thực sự hiểu nỗi đau của khách hàng không?”
OceanLabs và QVID được xây dựng trên tinh thần đó. Không phải một đội ngũ chỉ biết làm theo backlog tính năng, mà là một đội ngũ cùng nhìn về một hướng:
👉 Làm sao để công nghệ giúp người dùng nhẹ gánh hơn?
7. Tham vọng toàn cầu, nhưng bắt đầu từ bài toán rất đời
Mục tiêu đưa QVID vào Top 5 nền tảng video AI toàn cầu trong 5 năm tới là một tham vọng lớn. Nhưng nhìn vào hành trình của Lê Đức Anh, tôi không xem đó là lời nói suông.
Bởi đây là một người:
- Đã từng đi qua đỉnh cao
- Đã từng chạm đáy
- Dám rời Hà Nội, bắt đầu lại từ con số 0 tại Sài Gòn
Những người như vậy thường không nói lớn. Nhưng họ làm rất bền.
QVID không bắt đầu bằng việc giải bài toán toàn cầu.
Nó bắt đầu bằng một câu hỏi rất giản dị:
“Làm sao để người làm nội dung bớt khổ vì công nghệ?”
Và với tôi, đó chính là cách đúng đắn nhất để một sản phẩm công nghệ Việt có thể đi xa.
8. Lời kết: Công nghệ chỉ có ý nghĩa khi nó đứng về phía con người
Trong một thế giới nơi AI ngày càng thông minh, điều quan trọng không còn là AI làm được gì, mà là:
👉 AI giúp con người sống và làm việc nhẹ nhàng hơn đến đâu.
Hành trình của Lê Đức Anh với QVID cho tôi một niềm tin rất rõ:
Người Việt không chỉ có thể làm công nghệ.
Chúng ta hoàn toàn có thể làm công nghệ có chiều sâu, có tư duy quản trị và có giá trị thật.
Và đó chính là thứ công nghệ đáng để đi đường dài.