
Góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” cho con người và hệ thống bền vững
Trong hành trình làm việc với các doanh nhân Việt ở cả trong và ngoài nước, tôi nhận ra một sự thật rất rõ: doanh nghiệp có thể đi xa hay không, không nằm ở việc người chủ giỏi đến đâu, mà nằm ở việc họ có dám rời khỏi trung tâm để xây hệ thống hay không.
Không ít doanh nghiệp Việt bước ra thị trường quốc tế với tinh thần rất hăng hái, nhưng chỉ sau vài năm đã buộc phải rút lui. Lý do hiếm khi nằm ở sản phẩm hay thị trường. Nó nằm ở một điểm sâu hơn: mô hình vận hành quá phụ thuộc vào sức người chủ. Khi người đứng đầu mệt mỏi, hệ thống lập tức chững lại.
Trong bối cảnh đó, hành trình của Nguyễn Đình Kiên – người đã xây dựng và vận hành Sengvilay tại Lào suốt hơn mười năm – là một trường hợp rất đáng để quan sát và suy ngẫm.
Không phải vì anh làm điều gì quá khác thường.
Mà vì anh chọn con đường khó hơn: xây doanh nghiệp không lệ thuộc vào chính mình.
1. Đi ra nước ngoài – bài kiểm tra khắc nghiệt của tư duy quản trị
Mở rộng ra thị trường quốc tế không giống như mở thêm một chi nhánh trong nước. Ở đó, mọi sai lầm đều phải trả giá bằng tiền thật, nợ thật và trách nhiệm thật. Không có “vùng đệm” để sửa sai nhanh.
Nguyễn Đình Kiên bước vào thị trường Lào trong bối cảnh như vậy. Và cũng như nhiều doanh nhân khác, anh từng trải qua những giai đoạn cực kỳ khắc nghiệt – nơi mọi quyết định đều ảnh hưởng trực tiếp đến sự sống còn của doanh nghiệp.
Chính những năm tháng đó đã buộc anh thay đổi cách đặt câu hỏi.
Anh không còn hỏi:
“Làm sao bán được nhiều hơn?”
Anh bắt đầu hỏi:
“Làm sao để doanh nghiệp này tự đứng vững, ngay cả khi tôi không có mặt ở tuyến đầu?”
Từ góc nhìn của tôi – một người quan sát các mô hình con người và hệ thống – đây chính là ranh giới giữa doanh nghiệp tồn tại lâu dài và doanh nghiệp sớm gãy.
2. Kỷ luật dòng tiền – nền móng của sự sống còn
Một trong những điều tôi đánh giá rất cao ở Nguyễn Đình Kiên là kỷ luật dòng tiền.
Sự thận trọng của anh không đến từ lý thuyết quản trị hiện đại. Nó đến từ trải nghiệm rất đời: những năm tháng phải tự mình đi thu nợ từng khoản nhỏ, có những ngày chỉ thu được vài trăm nghìn đồng nhưng vẫn phải tiếp tục.
Những trải nghiệm ấy hình thành một nguyên tắc bất di bất dịch trong tư duy quản trị của anh:
Doanh nghiệp có thể lớn chậm, nhưng dòng tiền tuyệt đối không được đứt.
Tại Sengvilay, nguyên tắc này được cụ thể hóa bằng những quyết định rất rõ ràng:
- Mở rộng hay không luôn dựa trên khả năng kiểm soát dòng tiền thực, không chạy theo quy mô bề ngoài.
- Đánh giá uy tín đối tác và đại lý dựa trên thời gian và hành vi thực tế, không dựa vào lời hứa.
- Sẵn sàng từ chối những cơ hội lợi nhuận nhanh nhưng tiềm ẩn rủi ro cao cho dòng tiền.
Trong một thị trường nhiều biến động như Lào, chính tư duy “ăn chắc – mặc bền” này đã giúp Sengvilay không bị lật úp trong những giai đoạn khó khăn.
3. Xây dựng hệ thống đại lý bằng niềm tin, không phải bằng sức ép
Một điểm rất khác trong cách Nguyễn Đình Kiên vận hành Sengvilay là cách anh nhìn hệ thống đại lý.
Thay vì coi đại lý đơn thuần là “kênh tiêu thụ”, anh xem họ là đối tác sống còn trong một hành trình dài. Điều này đặc biệt quan trọng khi Sengvilay xây dựng được mạng lưới hơn 1.000 đại lý trên toàn nước Lào.
Sự gắn bó của hệ thống này không đến từ việc chiết khấu cao nhất, mà đến từ ba trụ cột rất rõ:
- Chất lượng sản phẩm ổn định – để đại lý có thể yên tâm bán hàng lâu dài.
- Chính sách minh bạch, nhất quán – không thay đổi theo cảm xúc hay tình huống ngắn hạn.
- Hậu mãi và hỗ trợ dài hạn – giúp đại lý cảm thấy được đồng hành, không bị bỏ rơi sau bán.
Ở góc độ nhân sự và hệ thống, đây là cách xây dựng lòng trung thành tự nhiên, không cần áp lực hay ép doanh số. Đại lý ở lại vì họ cảm thấy an toàn và được tôn trọng.
4. Từ “buôn bán” sang tư duy hệ sinh thái
Khi Sengvilay đã đạt được vị thế nhất định trên thị trường Lào, Nguyễn Đình Kiên không dừng lại ở việc phân phối sản phẩm.
Anh bắt đầu đặt ra một câu hỏi mang tính chiến lược hơn:
Làm sao để khách hàng không chỉ mua một sản phẩm, mà mua trọn vẹn một giải pháp sống?
Từ câu hỏi đó, Sengvilay dần chuyển mình từ một đơn vị phân phối đơn thuần sang hệ sinh thái nội thất khép kín, bao gồm:
- Phân phối
- Thiết kế
- Thi công
- Hậu mãi
Đây là bước chuyển rất quan trọng, cho thấy anh đã thoát khỏi tư duy “bán cái mình có” để tiến tới xây dựng thứ thị trường cần. Ở giai đoạn này, Nguyễn Đình Kiên không còn là một người buôn bán đơn lẻ, mà trở thành người kiến tạo trải nghiệm và không gian sống.
5. Phong cách lãnh đạo: Tĩnh – nhưng rất sâu
Quan sát Nguyễn Đình Kiên trong thời gian dài, tôi thấy ở anh một mẫu hình lãnh đạo khá đặc trưng của những người đi lên từ gian khó:
- Ít nói về bản thân
- Không xây dựng hình ảnh hào nhoáng
- Tập trung vào gia đình và sự ổn định của hệ thống
Trong quản trị, anh là người:
- Trao quyền, nhưng luôn có cơ chế kiểm soát rõ ràng.
- Đặt tiêu chuẩn rành mạch, không để cảm xúc cá nhân lẫn lộn với công việc.
- Không chạy theo người tài giỏi nhất, mà kiên nhẫn xây dựng đội ngũ phù hợp và có khả năng đi đường dài.
Đây là kiểu lãnh đạo “tĩnh”, nhưng lại rất “sâu” – sâu trong cách nghĩ, cách đặt nền móng và cách giữ cho doanh nghiệp không lệch khỏi giá trị cốt lõi.
6. Khát vọng vượt lên trên lợi nhuận
Ở thời điểm hiện tại, điều khiến tôi trân trọng nhất ở Nguyễn Đình Kiên là khát vọng đã vượt ra ngoài câu chuyện tiền bạc.
Anh không còn đau đáu câu hỏi làm sao để giàu nhanh hơn. Thay vào đó là những câu hỏi lớn hơn:
- Làm sao để thương hiệu Việt được tôn trọng tại thị trường Lào?
- Làm sao để Sengvilay trở thành một nền tảng vững chắc cho thế hệ sau?
- Làm sao để doanh nghiệp lớn lên mà không đánh đổi sự tử tế và kỷ luật?
Đây là những câu hỏi chỉ xuất hiện khi một người lãnh đạo đã đi qua đủ va chạm và đủ hiểu cái giá của tăng trưởng thiếu nền móng.
Kết luận: Doanh nghiệp bền khi người đứng đầu dám rời khỏi trung tâm
Từ góc nhìn của tôi – Lê Thị Nhung, người dệt nên những “chiến khăn” cho con người và hệ thống – hành trình của Nguyễn Đình Kiên là một bài học rất rõ:
Doanh nghiệp chỉ thực sự lớn mạnh khi người đứng đầu biết gạt bỏ cái tôi cá nhân để xây dựng một hệ thống kỷ luật, minh bạch và tử tế.
Sengvilay đứng vững tại thị trường Lào hơn một thập kỷ không phải nhờ may mắn.
Nó đứng vững vì được xây trên:
- Kỷ luật dòng tiền
- Niềm tin với đối tác
- Và một tư duy lãnh đạo không lệ thuộc vào sức người
Đó là con đường chậm.
Nhưng là con đường đủ dài để ở lại.