LÊ THỊ NHUNG – NGƯỜI DỆT NÊN NHỮNG ƯỚC MƠ VIỆT
Tôi là Lê Thị Nhung, sinh năm 1988, quê Thanh Hóa – một miền đất nghèo nhưng giàu nghị lực. Tuổi thơ của tôi không gắn với những ngày vô tư chơi đùa, mà gắn với chợ quê, với những bó rau, quả trứng gà, trái mít xanh và cả những lần vấp ngã rất sớm của một đứa trẻ tập làm kinh doanh.
Ngay từ khi còn học mẫu giáo, tôi đã theo bà ra chợ bán trứng – những quả trứng do chính đàn gà nhà tôi nuôi. Lên lớp 3, tôi biết mua rau muống ở đầu chợ rồi mang ra cuối chợ bán để kiếm lời. Lên lớp 5, tôi mạnh dạn sang những huyện khác trong cùng tỉnh mua mít xanh về ủ chín để bán, và cũng chính lần đó, tôi bị lừa vì người lớn thấy tôi chỉ là một đứa trẻ. Thương vụ đầu đời thất bại, nhưng bài học thì theo tôi suốt cả cuộc đời: thương trường không có chỗ cho sự non nớt, chỉ có chỗ cho bản lĩnh và sự trưởng thành.
Tuổi thơ của tôi là chuỗi ngày nghèo đói và nhọc nhằn. Ba tôi phải xa gia đình, vào miền Nam làm thợ hồ. Ở quê, tôi và mẹ nương tựa vào nhau. Có những ngày, tôi đi từ đồi này sang đồi khác hái rau má, bán với giá 200 đồng một bó. Sau một tuần kiên trì, tôi dành dụm được 11.000 đồng – đủ để mua một cái chân giò heo, món ăn mà tôi thèm khát. Nhưng rồi, khi cầm tiền trong tay, tôi không dám mua. Vì tôi hiểu, số tiền ấy còn quý hơn một bữa ăn. Nó có thể giúp gia đình tôi vượt qua nhiều ngày khó khăn khác.
Chính từ khoảnh khắc đó, tôi thấm thía một điều rất sớm: kiếm tiền không chỉ để tiêu dùng, mà là để bảo vệ gia đình, để đổi lấy sự an tâm và tương lai.
Hình ảnh in sâu trong ký ức tôi là mẹ leo lên những giàn giáo cao hàng chục mét, bê từng thùng bê tông nặng trĩu, nước xi măng chảy xuống đầu, xuống vai. Mỗi tối về, mẹ đau đầu, tê buốt, mệt lả. Khi ấy, tôi chỉ có một ước mơ duy nhất: tôi phải lớn thật nhanh, phải kiếm thật nhiều tiền, để mẹ không còn phải sống cuộc đời khổ cực như vậy nữa.
Lên đại học, tôi là một sinh viên học giỏi. Tôi đi làm gia sư để tự nuôi sống bản thân, không ngại vất vả, không trông chờ ai. Rồi tôi lập gia đình và bén duyên với ngành dệt may – một cái duyên rất đặc biệt. Từ đó, những sợi chỉ, những tấm vải, những chiếc khăn không còn đơn thuần là sản phẩm, mà trở thành giấc mơ, khát vọng và sứ mệnh của tôi.
Tôi đam mê tạo ra những chiếc khăn chất lượng cao, chỉn chu từ từng sợi cotton, từng sợi tre. Tôi tin rằng, người Việt hoàn toàn có thể làm ra những sản phẩm đạt chuẩn quốc tế, mang thương hiệu Việt Nam đi khắp thế giới. Với tôi, sản xuất không chỉ là làm ra hàng hóa, mà là làm ra giá trị, uy tín và niềm tự hào dân tộc.
Hôm nay, tôi đã xây dựng được nhà máy sản xuất khăn với các dòng sản phẩm từ cotton, sợi tre, cùng hệ thống nhập khẩu nguyên vật liệu để phục vụ sản xuất và xuất khẩu toàn cầu. Nhưng điều khiến tôi tự hào nhất không chỉ là nhà máy, máy móc hay doanh số. Đó là con người. Là những nhân viên, những bạn trẻ đang làm việc mỗi ngày, trưởng thành hơn, tự tin hơn, sống có ước mơ và mục tiêu rõ ràng hơn.
Tôi tin rằng: một doanh nghiệp mạnh không chỉ vì lợi nhuận, mà vì nó giúp con người tốt hơn.
Và một doanh nhân thành công không phải là người đi nhanh nhất, mà là người đi xa nhất, bền bỉ nhất, và không quên lý do mình bắt đầu.
Hành trình của tôi là hành trình từ nghèo khó đến tự chủ, từ những bó rau má 200 đồng đến nhà máy sản xuất khăn mang thương hiệu Việt. Đó là hành trình của sự kiên trì, của những giọt mồ hôi thầm lặng, của lòng biết ơn quá khứ và khát vọng phụng sự tương lai.
Tôi không chỉ dệt khăn.
Tôi dệt ước mơ.
Dệt niềm tin cho người lao động.
Dệt hy vọng cho những người trẻ đang loay hoay tìm lối đi.
Và dệt nên niềm tự hào cho doanh nghiệp Việt Nam trên bản đồ thế giới.
Lê Thị Nhung – một doanh nhân Việt, một người truyền cảm hứng, một người phụ nữ đi lên từ gian khó và chọn sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Kênh Youtube Khăn Nam Phong
https://www.youtube.com/@KhanNamPhong